Showing posts with label Personal entry. Show all posts
Showing posts with label Personal entry. Show all posts

21/01/2013

Gu nhạc của mình

Tình hình là lâu quá rồi không viết blog, không viết về Takamina nữa. Giờ thì viết lại nhưng sẽ không phải về bạn. Chỉ là muốn viết lại để có thói quen, nếu muốn viết về bạn mình sẽ viết sau Request hour set list best 100, sẽ có nhiều cái để nói hơn.

Chuyện là dạo này phát hiện ra bản thân chỉ thích một số kiểu nhạc nhất định. Tính bàn với một bé kouhai thì bé í tạt nước lạnh mình, nói là ss đừng có nói với em, em không có hứng đâu kiếm người khác mà nói. Thế nên giờ mình viết blog, sợ mắc công lại có người tạt nước lạnh mình nữa quá :))


Đại thể là mình luôn biết bản thân thích ballad. Thích ballad ở chỗ nhẹ nhàng, thích nhất ballad của powerful vocal. Giọng càng đỉnh hát ballad sẽ càng đỉnh.
Ngoài ra là thích nhạc catchy. Mà hình như đại đa số bà con đều thế. Catchy thường thì sẽ thể hiện qua chorus. Cách dùng từ và cách phối hợp nhạc nhẽo sẽ tạo chất catchy cho bài.
Và sau khi coi lại playlist thì phát hiện ra rằng bản thân đúng là fan của J-pop, Canto-pop, Bach và vài bài US-UK.

Nói về Canto-pop trước đi. Vì hiện đang mở vài bài của nhóm này. Canto-pop thì nghe nhạc xưa và cả nhạc nay nữa. Nhưng chỉ thích một số gu nhất định như loại nhạc dịu dàng, có chorus catchy đặc biệt thích những bài có đoạn mở đầu sử dụng một đoạn instrumental bằng violon đệm bằng piano kiểu như nhạc classic. Những bài như vậy luôn báo hiệu nhạc nền thu hút mình. Những bài như vậy chủ yếu toàn viết về tình yêu và trong đó 80% toàn nhạc thất tình. Thế nên là khi mình thất tình mình có cả đống playlist để mà nghe.
Canto-pop còn có một đặc trưng mà mình siêu thích đó là chorus kiểu layer, hât tầng tầng lớp lớp đè lên nhau. Nghe thì như cãi nhau nhưng mà có cái catchy nhất định. Và Canto-pop mình chỉ nghe được của một số vị thôi, không phải là nhạc của ai cũng nghe. Và mình thường nghe Canto pop khi mình đọc sách. Cái sự nhẹ nhàng của Canto pop làm mình dễ chịu và tập trung vào sách hơn.

Cấu trúc của nhạc Jpop thì phức tạp hơn Canto-pop nhiều. Cách sử dụng nhạc cụ công phu và phối hợp nhiều loại với nhau hơn. Khi mình nghe luôn có cảm thấy các vị ấy dụng công rất nhiều cho nhạc nền và cảm nhận được việc luôn cố gấng tạo ra các âm sắc mới. Chorus của Jpop cũng khá catchy. Nhưng cũng chính vì nhạc nền dùng quá nhiều nhạc cụ mà nhiều khi đã làm bài hát phức tạp lên một cách không cần thiết. Nhạc càng phức tạp thì khi phát radio ở nơi đông người lại càng phản tác dụng. Độ bắt tai nghe của nhạc Jpop là không cao so với các nhóm nhạc khác. Đặc biệt là so với Kpop.
Nhưng đây là một nhóm nhạc dễ gây nghiện khi nghe vì nếu đã quen với cách dùng nhạc phức tạp và thay đổi nhiều như vậy thì khi nghe những bài thường chỉ dùng một số loại cấu trúc beat thì sẽ rất khó chấp nhận. Mình hay nghe Jpop khi đang làm gì đó, viết blog chẳng hạn, hay đang làm việc cũng có nghe và thông thường không hiểu sao mình làm việc đến mức tập trung sẽ có cảm giác như mình không nghe gì hết cả. :))

Nói đến tình yêu BACH của mình đi. Nhạc của BACH nổi bật và khác hẳn nhạc của các nhà soạn nhạc thiên tài khác ở chỗ nhạc ông không lãng mạn như Chopin, không tha thiết như Beethoven, không sang trọng như Mozart, nhac của ông là cả một tổ hợp phức tạp tầng tầng lớp lớp. Người nào chơi nhạc của BACH nếu không tập trung rất dễ bị loạn, vì nhạc của ông quá nhiều tầng lớp đan xen với nhau. Mình là người nghe thông thường đến các đoạn cao trào của ông hay có cảm giác rất kích động vì nó như sóng vồ vập đập đến vậy, cái này chưa hết cái khác đã đến mang đến một cảm giác tận hưởng tuyệt vời. Mình rất ít khi đọc sách khó mà nghe cùng với nhạc của BACH vì thế nào mình cũng sẽ buông sách mà nghe. Mình chỉ thích nghe khi mình muốn thư giản và dành thời gian suy nghĩ.

Còn những bản nhạc ballad của US-UK thì cái này tùy tâm trạng mà nghe. Thường thì vì đây là nhạc mà mình có thể hiểu được nên dù có những bài mình thích beat thế nào đi nữa mà lời nhảm nhí quá mình cũng không nghe được. Mà nhạc của nhóm này thì mình nghe tạp lắm, cảm thấy hay thì nghe chứ không biết mình thích cái gì nhất. Chắc chủ yếu chọn theo giọng người hát. Nếu mình đã thích chất giọng của ai thì nhất định sẽ nghe duy nhất nhạc của người đó.

Tóm tắt thì chắc chỉ có vậy :))
Đọc thêm!

11/04/2011

[Personal entry]...


Thôi được rồi mình biết là mình ko có bình thường cho lắm nhưng mà đến cấp độ này thì thật đáng báo động. I need a break, seriously.

Cũng tại cái nhạc chuông di động là bài Answer (ôi vẫn chết cái câu Với anh chỉ có duy nhất câu trả lời ) thành ra hôm nay khi đang check qua các fanblog như thói quen để coi thông tin của các bạn nhà AKB48 thì do một bạn fan nào đó vừa gắn bài Answer thành nhạc tự phát khi vào blog mà mình thì không biết. Thành ra mình cứ tưởng có điện thoại nên cầm di động lên alô mặc dù nó ko hề rung, ko hề có chút tín hiệu nào. (sao lúc đó ko nhận ra hả trời)

Mà cái bài nó cứ chạy làm mình hoảng hồn của sao mình đã bấm nghe rồi mà vẫn còn nhạc chuông là sao, ai gọi vậy nhỉ ? Sau khoảng chừng chục giây điên loạn cứ ngỡ cái đi động khùng không cho mình nghe điện thoại nữa chứ.
Phải cả phút sau mới phát hiện ra là bài Answer đang phát ra từ cái laptop.

Ôi trời ơi là trời, cái di động nó đâu có khùng, có chủ của nó thôi.

=> đã đổi nhạc chuông trở về âm cơ bản, qua giai đoạn này sẽ đổi lại bài Answer.
Đọc thêm!

08/04/2011

[Personal entry]How I met my Takamina

Ý tưởng đến từ S48 nên nhân dịp sinh nhật 20 tuổi của Takamina mình bỏ thời gian ngủ mà ngồi gõ cái này vậy. :))
Coi như lưu giữ kỷ niệm vậy. :p

Đã ghi chú Personal Entry rồi nhé :p

Lần đầu gặp mặt
Là khi mình học đại học năm nhất, trong một ngày nghĩ tết rảnh rỗi lang thang Internet thì đọc được tin về một nhóm nhạc idol Nhật Bản có số lượng thành viên rất đông vừa major debut, tò mò nên mình search youtube single debut của nhóm đó. Và bài đó chính là Aitakatta.
Và thật là may mắn cho AKB48 khi mà cái bài nó chẳng đọng lại gì trong đầu mình ngoài trừ Aitakatta và hằng hà sa số các cô bé average :)).
Mình vẫn còn nhớ mình khá ấn tượng với Takamina ở cảnh cuối cùng của PV khi bạn cùng Yuko chạy ra chỗ tàu xe gì đó, young beauty. :)) Và mình nói thật là mình nhớ rằng mình đã nghĩ bạn í là người xinh nhất trong cả dàn AKB48 trong cái PV đó.
Rồi hết, mình give up với AKB48 vì bài Aitakatta hay quá mà =)).
Đến bây giờ bài đó vẫn là single mình không thích nhất của AKB48.

Bị ấn tượng và trở thành fan
Một khoảng thời gian rất dài sau lần đầu kia, mình không còn nhớ là nó dài thế nào nữa rồi =)). Mình cũng không nhớ là làm sao lại có thể bấm vào bài Keibetsu Shiteita Aijou bản live tại Music Japan nữa.
Và đó là nơi tình iu bắt đầu =)).
Bài hát vốn đã rất hay mà phần trình diễn tại Music Japan năm đó lại là LIVE thật sự và câu solo line của bạn Takamina đánh gục mình hoàn toàn. Tuyệt vời. Nổi bật giữa một nhóm đông đúc. Mình đã comment ngay bên dưới cái clip hỏi cô gái ở giây đó tên gì vậy, hai ngày sau thì bạn post clip trả lời, Takahashi Minami của AKB48.

Mình vẫn còn nhớ mình rất hay coi cái clip tại Music Japan đó vì mình thích bài Keibetsu (thích mọi thứ ở bài đó) và vì đó là một màn trình diễn tuyệt vời và đặc biệt mình chỉ mong đến solo line của Takamina.
Và khi mình biết được tên bạn í rồi thì mình tự search thêm bài hát của AKB48 và dĩ nhiên là về Takamina.

Những gì còn lại về sau đã là lịch sử rồi. Nếu mà gõ nữa chắc viết được truyện dài Takamina, rumiko và những lần đầu tiên quá. =))


Hi vọng chúng ta sẽ tiếp tục có một năm nữa vui vẻ cùng nhau nhé Takamina. :x


Je t'aime.

Mont Saint Aignan, le 8 avril 2011.

Đọc thêm!