Showing posts with label fanfic. Show all posts
Showing posts with label fanfic. Show all posts

27/04/2011

[Fanfiction]Destiny - Chương 4

Case 1
Chương 4 : Lần đầu phá án (3)


“Cô biết hung thủ là ai ?” Kudo nhìn Takamina với vẻ mặt cực kỳ ngạc nhiên pha lẫn chút ngờ vực.
Mỉm cười nhẹ nhàng như để trấn an anh, Takamina nói « Phải. »
« Cô đừng nói với tôi đó là cô nhé. »
« Dĩ nhiên không phải là tôi rồi, anh nghĩ gì thế. »
« Thôi được, thế đó là ai ? »
« Fuji Nakawa. »
« Fuji-san, … cô dựa vào đâu mà nói đó là anh ta. Chúng tôi … »
Không để cho Kudo kịp nói hết Takamina đã chen vào
« Các anh nghĩ đó là Hirozaku-san phải không ? »
« Phải, anh ta thoả mãn tất cả các điều kiện từ động cơ cho đến việc không có bằng chứng ngoại phạm. »
« Nhưng anh ta không phải là hung thủ. »

Kudo không biết phải phản ứng thế nào với cô gái trước mặt mình. Sự tự tin và bình thản của cô tạo cho anh một ấn tượng mạnh. Anh có cảm tưởng rằng mình phải nghe cô
ấy nói dù anh biết các đồng nghiệp hiện đang tìm cách dẫn Hirozaku về đồn.

« Tôi sẽ giải thích, còn chuyện tin hay không thì tùy ở anh. Trước hết nói về động cơ, có phải động cơ mà mấy anh gán cho Hirozaku là giết người vì tình không, thế thì Fuji cũng vậy. Anh ta cũng có động cơ đó. À, đừng ngắc lời tôi. Anh có thể hỏi Suzuki-san về chuyện này sau. Lại nói đến chứng cứ ngoại phạm của Hirozaku, anh cũng nên nói chuyện với Suzuki-san. Lần này cô ấy sẽ có nhiều chuyện hơn để nói với anh đấy. Vậy nhé, tôi vào đề đây. Tôi muốn hỏi anh là khi khẳng định Hirozaku là hung thủ có phải anh cũng đồng ý với chuyện chính anh ta là người đã nhét xác chết vào rương không ? »
« Dĩ nhiên là thế rồi. »
« Thế thì chúng ta đã cùng sai ở điểm đó. Chúng ta chỉ nghĩ rằng chỉ có Fuji, Hirozaku và cô vợ Suzuki là có khả năng nhét xác chết vào rương mà quên mất còn một người nữa cũng có khả năng. »
« Trợ lý của Fuji-san, Hoshi Manu ? » Kudo hỏi giọng châm biếm.
“Không, người đó chính là bản thân nạn nhân Suzuki Nanda.”
“Sao? Anh ta tự lết vào rương sao khi chết à? Takahashi-san, cô có … điên không?” Sau khi thốt ra câu đó Kudo lộ chút vẻ ngượng ngùng khi đã lỡ nói một cô gái như thế, nhưng Takamina không có vẻ gì là phật ý khi anh nghe thấy cô nói.
“Nói một cách ngắn gọn là nạn nhân đã tự nguyện nấp trong rương. Trong bức ảnh anh đưa tôi lúc nãy tôi thấy có rất nhiều lỗ xung quanh rương, có thể vì đây là đạo cụ của trường quay nên các anh không chú ý. Nhưng có lỗ là để cho Suzuki có thể thở và quan trọng là vị trí của chiếc rương so với lúc tôi ở trong phim trường đã bị thay đổi.”
“Khoan, khoan, tôi vẫn chưa hiểu, anh ta làm như vậy để làm gì?”
“Rất đơn giản. Anh ta ghen. Anh ta cần biết vợ mình có đúng là người tình của Hirozaku không. Khi hai người có thể gặp nhau một cách công khai ngay sự kiện của đài TBS và nếu anh ta không có mặt nữa thì rất thuận lợi. Chính vì vậy mới có chuyến công tác đột xuất ngay phút cuối để tạo điều kiện cho hai người họ. ”
Kudo nói lớn, “Và cô không định nói với tôi là anh ta tự đâm vào cổ chứ?”
“Không, dĩ nhiên là có người làm việc đó. Và đó chính là Fuji Nakawa. Là một người bạn trung thành và cũng có tình ý với cô vợ ,Fuji cũng ghen như anh chồng thôi. Anh ta có thể chịu đựng cảnh làm bạn của cả hai vợ chồng nhưng rồi Hirozaku xuất hiện. Sợ mất Suzuki Nazumi, Fuji đã âm thầm chuẩn bị. Còn gì thuận lợi khi anh là bạn thân của nạn nhân, suốt ngày nhồi nhét cho anh chồng tư tưởng ghen tuông và rồi xúi giục anh chồng thử vợ mình. Việc Suzuki tự nấp trong rương có thể là do Suzuki tự nghĩ ra và thông báo cho anh ta biết để hỗ trợ hay cũng có thể là do chính anh ta xúi giục không biết chừng. Anh ta giết Suzuki Nanda và rồi giá họa cho Hirozaku Naoki. Loại được cùng lúc hai người và rồi chỉ còn anh ta. Và biết đâu một ngày nào đó nhờ sự gần gũi với cô vợ mà anh ta có thể có được cô ấy.”
“Nhưng Suzuki phải la lên chứ và nếu vậy thì hai người còn ở lại phim trường kia phải nghe thấy?”

“Không, anh ta sẽ không kêu vì anh ta đã bị chụp thuốc mê.”
Đứng yên lặng bên cạnh Takamina từ lâu, đến lúc này Kojiharu mới lên tiếng.
“Biểu hiện của nạn nhân khi chết như trong ảnh anh đã đưa tôi xem quá thanh bình và không hề có dấu hiệu chống cự từ đó suy ra chỉ có giả thuyết này thôi.”

Kudo cất tiếng và lần này thì đầy quyền lực.
“Tốt lắm, nhưng đó chỉ là giả thuyết, có thể sự thật không hoàn toàn như vậy. Cô quên một thứ quan trọng nhất rồi, chứng cứ đâu?”
“Cái đó đó là trách nhiệm của các anh. Tôi làm gì có thẩm quyền để tìm.”
Vừa nói Takamina vừa cười với viên thanh tra đang có vẻ mặt nhăn nhó trước mặt.
“Để tôi nói anh nghe không có tội ác nào hoàn hảo đâu. Anh hãy nhớ rằng Fuji đã gọi Hoshi Manu, trợ lý của mình đến để đưa tài liệu cho Suzuki và khi đến nơi thì chỉ có anh ta đứng đó rồi sau đó còn chở cả anh trợ lý về nhà rồi đến dự tiệc. Và hiện nay các anh vẫn chưa tìm được hung khí có phải không? Hãy xem xét qua vật dụng, xe cộ và quan trọng nhất là trên người Fuji, tôi nghĩ các anh sẽ tìm được một cái gì đó. Anh ta tính toán rất cẩn thận nhưng đó cũng là điểm yếu chết người, anh ta không có thời gian một mình để xóa hết dấu vết tội phạm trên người đâu. Và ngoài ra thì giám định pháp y chi tiết hơn sẽ khẳnh định giả thuyết của luật sư của tôi.”
“Với lại, các anh có nhiều thời gian để kiểm tra giả thuyết của tôi lắm vì nếu các anh muốn giải Hirozaku về đồn ngay lúc này là chuyện không tưởng. Nói để anh biết thôi.”
Kết thúc câu nói với một cái nháy mắt tinh nghịch. Takamina ngừng chút rồi lại nói
“Nghe theo hay không là chuyện của anh, tôi cũng không muốn làm phiền các anh làm việc nữa. Tôi trở lại bữa tiệc đây. Mình đi thôi Riku.”

Và hai người họ gật đầu chào Kudo rồi quay lưng bỏ đi, để lại viên thanh tra đang phải xử lý một lượng thông tin rất lớn vừa nghe được.


Ra đến thang máy, Kojiharu như nhớ ra điều gì nên quay sang nói với Takamina,
“Sao anh chàng Kudo đó không hỏi tại sao chúng ta lại biết nhiều chuyện liên quan đến vụ án nhỉ, thông tin anh ta cung cấp đâu đủ để chúng ta đưa ra một giả thuyết như vậy?”
“Nếu anh ta biết hỏi câu đó, tôi đã không nói trực tiếp danh tính hung thủ cho anh ta làm gì, tôi sẽ tìm một cách khác. Nhưng vì anh ta là người như vậy nên …”
“À ra là cậu đã biết rất rõ anh ta sẽ không thắc mắc, dựa vào cái gì đấy?”
“Trực giác thôi.”
“Trực giác à, thú vị nhỉ, để tớ thêm điều này vào danh sách những điều cần phải nghiên cứu.”
“Đừng coi thường trực giác của Capt, Haruna à. Lợi hại lắm đó nhưng chỉ có tác dụng với nam giới thôi, với nữ nhi thì không hoạt động đâu. Cậu có thể thêm cái này vào nghiên cứu của mình và nhớ ghi trích dẫn lại cho Sato Yukari.” Giọng Yukarin cười hỉ hả vang lên.
“Còn điều này nữa, sao cậu lại nói với anh ta là tối nay muốn giải được Hirozaku về đồn là không tưởng?”
“Để tớ thay Capt trả lời cậu nha Haruna. Capt đã giao việc đó cho Miichan. Và thử hỏi trên đời này có ai giỏi tạo chú ý như Minegishi Minami chứ ?”



Và như lời Yukarin nói, trở lại thời điểm Takamina và Kojiharu vừa bước đến thang máy và địa điểm là phòng tiệc nơi First Lieutenant Minegishi Minami và anh chàng diễn viên Hirozaku Naoki có mặt.
«Làm những gì First Lieutenant Minegishi phải làm là làm cái gì. Cái đồ Takamina này, ỷ là Captain rồi thì muốn ra lệnh kiểu gì cũng được hả?”
Vừa lầm bầm Miichan vừa chú tâm quan sát anh chàng diễn viên Hirozaku Naoki. Khi chưa biết phải hành động sao cho đúng thì trước tiên phải quan sát đối tượng và tình hình xung quanh đã.
Anh này trông cũng xinh trai lại còn dong dỏng cao và rõ ràng anh ta khá trầm lặng trong suốt buổi tiệc. Anh ta tách riêng, một mình một chỗ, không trò chuyện cũng như giao tiếp với bất cứ ai. Đảo mắt nhìn xung quanh Hirozaku, Miichan phát hiện có vài nhân vật khá khả nghi. Những người này mặt vest nghiêm chỉnh, tuy làm ra vẻ như đang nhìn vu vơ khắp phòng nhưng Miichan thấy họ đặc biệt chú ý đến anh chàng diễn viên nọ và quan trọng là họ không có trong danh sách Miichan đã có trước đó. “Thôi được, để xem các vị là thế nào.”

Nghĩ rồi Miichan cầm đĩa thức ăn tiến lại phía một trong các nhân vật khả nghi. Sau khi tiến gần đến mục tiêu Miichan hỏi ngay,
“Anh này, anh cũng là nhà sản xuất muốn mời Hirozaku Naoki tham gia phim của mình à?”.
Anh chàng được hỏi có chút lúng túng khi nghe thấy câu hỏi và vội vã trả lời
“Không, không phải.”
“Vậy à ? Sao tôi thấy anh hay nhìn về phía Hirozaku-san thế? Nói thật với anh thì tôi là đại diện của một nhà sản xuất chúng tôi cũng muốn mời anh ta tham gia dự án của mình nên tính hỏi anh coi có phải không để liệu tình hình thôi. Anh không cần phải … “ nói chưa hết câu đĩa thức ăn trên tay Miichan bỗng chệnh chọang và … làm rớt một cách có chủ ý về phía chân của người được hỏi.
“Chết rồi, xin lỗi anh, tôi …” vừa nói Miichan vừa cúi người nhìn xuống ra vẻ quan sát hậu quả do mình gây ra. “Police hả? 1 này, 2 này, à 3 cả thảy. GET.”
“Anh dùng khăn tay của tôi đi này, tôi xin lỗi nha, tôi vô ý quá, làm dơ quần của anh rồi.”
Vừa nói Miichan vừa chìa khăn tay ra. Anh chàng được xin lỗi đành cầm lấy cái khăn chìa ra, nhìn Miichan với vẻ không hài lòng rõ rệt nhưng không nói gì và rồi đi thẳng về hướng cửa ra vào bên hông sảnh. Miichan nhìn theo anh ta với vẻ mặt hết sức hối lỗi, mọi người xung quanh thấy không có náo động gì cũng không nhìn đến chỗ Miichan nữa. Miichan nhìn quanh quất khắp sảnh một chút rồi như thấy ra mục tiêu cần tìm. Miichan nhanh chóng tiến đến chỗ một nhóm nam thanh niên đang ngồi trò chuyện.


Sau một khoảng thời gian vừa đủ để làm nguội một đĩa súp, áng sáng trong phòng bỗng thay đổi và một luồng ánh sáng trắng bỗng chiếu thẳng đến giữa sảnh. Mọi người trong phòng tiệc hầu như ngừng ngay việc đang làm để xem xét chuyện vừa xảy ra. Một điệu nhạc dồn dập vang lên và luồng áng sáng trắng giữa sảnh thình lình di chuyển và rồi chiếu đến một quý cô đang ngồi trong góc cùng nhóm bạn nữ, một anh chàng đang trò chuyện cùng vài cô gái trẻ, một bậc lão thành đang đứng bên mấy người bạn và cuối cùng là trúng ngay Hirozaku Naoki đang đứng tựa lưng vào tường nơi góc phòng.

“Vâng, những vị khách đã được chọn. Mọi người hãy cho họ một tràng vỗ tay đi nào.”

“Và việc các vị khách được chọn của chúng ta cần làm lúc này rất đơn giản. Họ chỉ cần mời bất kỳ ai trong sảnh mà họ thích, cùng họ nhảy điệu nhảy mở đầu. Nhưng các bạn những người sẽ được chọn hãy chú ý, các bạn không nhất thiết phải đồng ý bởi nếu các bạn không đồng ý các vị khách được chọn sẽ phải chịu một hình phạt rất thú vị. Thành ra tùy vào các bạn. START.”

Dĩ nhiên trong một sự kiện thế này khi được chỉ định đích danh như thế các vị khách được chọn không có cách gì khác để từ chối. Anh chàng đứng bên cạnh các cô gái trẻ là người đầu tiên tiến hành việc được yêu cầu và anh ta nhanh chóng mời được một trong các cô gái làm người đồng hành. Và mọi người thưởng cho anh ta một tràng pháo tay dòn giã. Bậc trưởng lão là người tiếp theo, ông tiến đến chỗ một quý bà đang ngồi bên bàn tiệc nhưng tiếc thay cho ông là quý bà lại từ chối. Đám đông được dịp đã la hò rất phấn khích vì họ biết ông sẽ phải chịu một hình phạt như ban tổ chức đã thông báo.

“Tiếc cho ngài quá, ngài Kinoshita, nhưng ngài đành phải chịu hành phạt thôi. Và chúng tôi rất vui mừng thông báo với ngài rằng chúng tôi không hề chuẩn bị hình phạt đó mà hình phạt đó sẽ do đạo diễn Nishino quyết định. Bộ phim của hai vị vừa trình chiếu đã gặt hái được khá nhiều thành công. Thành ra hãy để cho đạo diễn quyết định hình phạt gì sẽ xứng đáng với diễn viên chính của mình.”

Một luồng ánh sáng nữa chiếu đến chỗ người được gọi là đạo diễn Nishino và mic đã nhanh chóng được chuyển đến chỗ ông.
“Kino-kun, tôi cũng không biết phải bảo anh làm gì nữa, nhưng thôi thế này đi dù sao anh cũng đã không có người nhảy cùng rồi thì anh hãy ra giữa sảnh tự solo một bài đi. Đơn giản vậy thôi.”
Và dĩ nhiên bậc trưởng lão như Kinoshita đã ra giữa sảnh solo một bài trong tiếng vỗ tay cổ vũ của mọi người. Dù sao ông cũng hơn năm mươi rồi mà còn xung thế này chính là một chuyện phải ngã mũ thán phục.
Khi ông kết thúc thì chỉ còn lại quý cô ngồi cùng đám bạn và Hirozaku Naoki. Dù ở cách nhau rất xa, hai người họ vẫn nhìn nhau với ý hỏi anh trước hay tôi trước đây. Và rồi cuối cùng Hirozaku cúi đầu như có ý nhường cho cô gái trước. Cô mỉm cười với Hirozaku rồi nhanh chóng đứng dậy và nhìn khắp sảnh. Ánh sáng được điều chỉnh cho phù hợp với hoàn cảnh và một điệu nhạc mới được đổi để thích nghi với nữ nhân vật mới. Cô gái cứ nhìn khắp xung quanh như có ý tìm kiếm một ai đó nhưng không thấy, chính sự chần chừ của cô càng làm cho mọi người xung quanh tò mò hơn. Anh chàng may mắn đó là ai lại để cho một cô gái xinh đẹp và dĩ nhiên là nổi tiếng như cô tìm kiếm. Và rồi sau khi nhìn khắp sảnh vài lượt cô ra dấu cần mic. Khi cầm được mic trong tay cô hỏi lớn :

“Nếu tôi không tìm được người để mời thì sao? Tôi vẫn phải chịu phạt à?”

Và câu trả lời cô nhận được là
« Vâng, dĩ nhiên rồi Oshima-san. Nhưng Oshima-san không lẽ trong số khách mời hiện nay không có ai lọt vào mắt xanh của cô sao ? »
« À, câu hỏi riêng tư quá, cảm phiền tôi không trả lời nhé. Nhưng có thể cho tôi thêm chút thời gian không ? »
« Vâng cô cứ tự nhiên nhưng đừng lâu quá. Mọi người không đủ kiên nhẫn đâu, phải không ạ ? »
Đáp lời là một tiếng HAI đồng thanh rất lớn.
Nhưng cô nàng Oshima kia vẫn như đang tìm kiếm và chờ đợi ai đó. Cô bắt đầu đi lại và nhìn khắp các phía của sảnh. Hầu như mọi ánh mắt trong sảng giờ đây đều nhìn về phía cô. Một cô gái được chọn tham gia trò chơi đã rất thú vị hơn nữa đó còn là Oshima Yuko. Một trong những nữ diễn viên hàng đầu của điện ảnh Nhật Bản hiện nay. Tên tuổi của cô không những là bảo chứng cho doanh thu phòng vé mà còn gắn liền với rất nhiều giải thưởng lớn nhỏ. Và quan trọng là cô hiện vẫn còn độc thân dù các tin đồn về bạn trai của cô xuất hiện dầy đặc trên các thể loại tạp chí. Một lúc lâu sau như thấy như mình đã không tìm được người cần thiết, Oshima cầm mic và nói

« Tôi nghĩ tôi sẽ chịu … »

nhưng như kịp thấy ra ai đó cô bỏ dỡ câu nói và đi nhanh về phía cửa ra vào. Mọi ánh mắt lúc này hầu như đổ về hướng đấy và mọi người thấy ra một nam một nữ đang tiến vào. Và rồi Oshima đi nhanh đến trước mặt chàng trai, nhìn thẳng anh ta. Trong khi chàng trai vừa nhìn thấy cô đã lộ vẻ hốt hoảng. Cô nhìn anh đến phải vài giây rồi cầm mic nói lớn

« Hiện tôi đang là người được chọn trong một trò chơi của sự kiện hôm nay, việc tôi cần làm là mời một người làm bạn nhảy điệu khai mạc và tôi muốn mời anh. Anh có quyền không đồng ý. Nếu anh không đồng ý tôi sẽ phải chịu phạt ? Ý anh thế nào ? »

Chàng trai ngay khi cô nói xong đã lộ vẻ ngạc nhiên tột độ. Anh lộ rõ vẻ lúng túng và rồi quay sang nhìn cô gái đi bên cạnh mình. Cô gái chỉ nhìn anh mỉm cười và nhúng vai ra vẻ anh phải tự quyết định lấy.
Bỗng từ trong phòng vang lên tiếng nói

« Đồng ý đi anh bạn nếu anh không bị điên. »

Nhưng rồi lại có một giọng nam khác hét lớn lên

« Anh cẩn thận khi ra về nhé. »

Một khoảng thời gian không dài cũng không ngắn trôi qua, chàng trai dù khuôn mặt vẫn lộ rõ vẻ hoang mang đã cúi người rất lịch sự và chìa tay ra cho Oshima như một quý ông thực thụ khi mời một cô gái ra nhảy. Oshima khi đó đã cười với anh một nụ cười rạng rỡ. Cả khán phòng vỗ tay chào mừng cho hai người khi tiến về giữa sảnh. Cô gái đi cùng anh chàng nọ nhìn cảnh trước mặt mình cười nhẹ nhàng rồi đi nhanh về phía bên phải sảnh.

Chỉ còn lại Hirozaku Naoki, anh cũng ra dấu cần mic và khi có mic anh nói ngay
« Tôi sẵn sàng chịu phạt đây. Chúng ta đã có hai cặp đôi tuyệt đẹp để khai mạc rồi không cần đến tôi nữa.»

« Hirozaku-san anh không nên như thế, anh làm thế thì mất vui còn gì ? Nhưng thôi anh đã nói như thế thì đạo diễn Tohoku nhờ anh cho hình phạt vậy. Drama mới của các vị sắp được trình chiếu rồi hãy tranh thủ cơ hội này quảng bá luôn đi chứ nhỉ ? »

Và cũng như với trường hợp trước ánh sáng được chiếu đến chỗ đạo diễn Tohoku cùng một cái mic. Ông suy nghĩ đôi chút rồi nói
« Tôi cũng không nghĩ ra việc để anh làm nhưng Oshima-san khi nãy đã cho tôi một gợi ý thú vị. Giờ thì Hirozaku-san anh hãy ôm ngay người vừa nào bước vào sảnh ngay lúc này đi. Bất kể đó là ai nhé, tôi thì tính bảo anh làm chuyện thú vị hơn nhưng mà thôi chúng ta cũng bắt đầu phần dạ vũ rồi. Vậy thôi nhé. »

Một điệu nhạc khác vang lên và ánh sáng được chiếu về phía cửa ra vào sảnh để tạo hiệu ứng tập trung và rồi không biết may mắn hay xui xủi cho Hirozaku khi đó lại là một chàng trai đi vào. Hirozaku khi thấy đã vội vã tiến đến ôm anh thật vui vẻ trong một chút la ó hơi thất vọng của mọi người mong muốn chuyện bất ngờ xảy ra. Sau đó thì Hirozaku hào hứng khóac vai anh chàng đó đi vào sảnh còn anh chàng kia thì lặng lẽ không có phản ứng gì. Anh thầm nghĩ không biết hôm nay là ngày gì nữa, đang theo dõi đối tượng thì bị người ta hất đồ ăn vào giờ thì lại bị chính đối tượng ôm vai bá cổ trước đông đảo sự chú ý thì còn làm ăn gì được nữa.

Và khi đợi mọi người ổn định chỗ xong với Hirozaku vui vẻ tiến về phía đạo diễn Tohoku và mọi người xung quanh thì chăm chú nhìn về giữa sảnh với ánh sáng dịu nhẹ và nhạc một điệu Valse dạo đầu vang lên. Đợi cho hai cặp đôi được chọn nhảy mở màn điệu mở đầu xong thì dần dần mọi người cũng bắt đầu tham gia nhảy đông đảo hơn.



« Làm tốt lắm First Lieutenant Minegishi »
« Cảm ơn lời khen Captain. Cũng nhờ cái thân phận tạo ra cho Takamina tốt quá thế nên nói chuyện với mấy người bên ban tổ chức cũng đơn giản. Với cũng hên là người của họ đa số đều bị cảnh sát giữ lại không đủ người để tiến hành kế họach như ban đầu nên khi nghe đề nghị của tớ đã đồng ý tiến hành ngay. Giờ thì anh chàng diễn viên đó sẽ còn bận dài dài với các anh đạo diễn và giám chế trò chuyện xung quanh. Còn đám Police thì một anh đã lộ mặt rồi sẽ khó bề hành động, hai người còn lại cũng sẽ khó tiếp cận hơn nhưng vẫn chưa giải quyết dứt điểm được. Hay chúng ta đập cho họ bất tỉnh cho rồi, đánh nhanh rút gọn được không Capt ? »
« Không cần thiết, chúng ta không nên dính vào quá sâu làm gì. Chỉ cần chú ý giữ cho Hirozaku bận rộn với mọi người xung quanh là được. Cảnh sát khó tiếp cận anh ta còn lại cứ để Kudo điều tra thêm, nếu nhanh chóng thì kết thúc buổi tiệc là sẽ ổn. Việc chúng ta đến đây thôi. »
« Roger. »
« À mà sao lại để dính Kojiharu vào thế kia ? Giờ chúng ta mất một người rồi ? »
« Cũng không muốn đâu, ai mà biết Kojiharu thu hút thế này ? Với tớ đâu rành mấy diễn viên của họ nên chỉ gợi ý ban đầu là Hirozaku thôi còn lại thì họ từ bàn tính rồi chọn đấy chứ. »
« Mà hiện cậu đang ở đâu Miichan ? »
« Đang ở chỗ ban tổ chức, từ chỗ tớ quan sát được gần hết sảnh, đủ hết các góc. »
« Vậy cậu cứ ở đó quan sát tình hình, tôi sẽ phụ trách tìm thử dấu hiệu của Jewel Tempus. »
« Roger. »
« Alô Capt, thế thì tìm hiểu về vụ án có phải được tạm gát lại không ? Chuyển về Jewel Tempus như cũ, vụ án ngài giải quyết xong rồi còn gì ? » Giọng Yukarin lại vang lên.
« Đúng vậy, nhưng báo Mayuyu là cứ tiếp tục cập nhật thông tin từ phía cảnh sát, tôi cũng muốn theo dõi thử hành động của phía họ. Giờ chúng ta tập trung lại công việc như cũ thôi. Myao, em có thông tin gì mới không ? »
« Em đang đọc qua các tài liệu nhưng vẫn không thấy có gì mới hết ạ. »
« Không sao, cứ từ từ. À mọi người mở rộng vòng quan sát nhé, tôi nghĩ mình cần đi giải quyết một chút việc.”
“Ngài cứ thoải mái đi Capt, haha.”



Sau khi giải quyết xong vụ án một cách nhanh chóng, dù rất tự tin vào khả năng của mình Takamina biết để có được hết các bằng chứng thì cần tốn thêm nhiều thời gian nữa. Cô cũng biết rõ mình bao đồng khi chen vào công việc của người khác như thế nhưng có những tình huống Takamina gặp phải cái cảm giác là phải giải quyết cho xong thì mới an lòng. Vụ việc lần này là một trong những tình huống đó.

Khi đang tiến vào hành lang hướng về phía WC nữ, rất nhiều âm thanh hỗn tạp dội đến tai Takamina. Ngạc nhiên và tò mò Takamina đi nhanh về phía cánh cổng WC đang đóng trước mặt. Khi vừa mở cửa bước vào Takamina thấy ngay một quang cảnh không lấy gì làm thân thiện với một nhóm ba cô gái đang vây quanh một cô gái khác.
“Là cô ấy.” Takamina nghĩ thầm.
Thấy Takamina xuất hiện ba cô gái kìa nhanh chóng tản ra xung quanh và làm ra vẻ như chưa có chuyện gì xảy ra. Takamina đi nhanh về phía cô nàng vừa bị vây lúc nãy và cầm lấy tay cô kéo đi.
“Cậu lâu quá đấy, mọi người đang chờ kìa.”
Trước khi ra khỏi phòng Takamina không quên quay lại nhìn ba người còn lại với một ánh mắt thể hiện sự không hài lòng và như có ý bảo họ đừng nghĩ đến việc lập lại chuyện này một lần nữa.



-----------------
Chân thành cảm ơn các bạn đã đọc hết đến đây.
Ôi mình biết là nó dài và hơi ... lan man nhưng mà ... vậy thôi không có cách gì thay đổi được cái bản chất lắm lời và linh tinh của mình thành ra xin lỗi mọi người nhé
Và câu chuyện sẽ còn kéo rất dài.
Cảm ơn trước nếu các bạn vẫn còn theo dõi nổi.

Đọc thêm!

23/03/2011

[Fanfiction]Destiny - Chương 3

Case I
Chương 3 : Lần đầu phá án (2)

Mayuyu mất khoảng 5 phút để phá hết các hàng rào bảo mật của hệ thống thông tin Sở Cảnh Sát Tokyo. Thêm 1 phút nữa để các tài liệu được chuyển giao đến mọi người trong Team A. Và 15 phút sau thì Yukarin gửi báo cáo tóm tắt vụ việc :
Suzuki Nanda, 32 tuổi, giám chế một số chương trình của đài TBS, vợ là MC Suzuki Nazumi, 26 tuổi. Chương trình cuối cùng ngày hôm nay anh ta phụ trách là Zoom in !!! Super kỳ 16 quay tại phim trường số 92 lầu 9 tòa nhà xxx của đài TBS. MC của chương trình cũng là vợ anh ta. Sau khi chương trình kết thúc, Suzuki báo phải đi gặp 1 giám chế khác bàn chuyện chương trình sắp triển khai và rời khỏi phim trường 92. 18h15, vợ anh nhận được điện thoại của Suzuki nói sẽ đi công tác tại Nagoya gấp để quay 1 phóng sự vừa được chuyển giao không thể tham dự event thường niên của TBS cùng cô ta. 20h30, nhóm nhân viên hậu đài khác đến chuẩn bị cho một TV show mới tại trường quay 92 thì phát hiện Suzuki đã bị đâm ngay cổ và nằm chết trong cái rương tại trường quay. 20h35, cảnh sát đến hiện trường và mở hồ sơ điều tra.

“Vợ anh ta đẹp nhỉ ? »
Sau khi gửi xong báo cáo Yukarin ngắm qua số hình ảnh hiện trên màn hình trước mặt. Chiyuu và Myao vẫn đang tổng hợp và làm tóm tắt lý lịch các bên có liên quan.
« Tôi vừa nãy đã gặp qua cô gái này. »
« Chà, công nhận, gu của ngài cũng phong phú quá.»
« Này Yukarin, không đùa. Tôi nhớ cô gái này vì cô ta cũng có mặt ở lầu 4. Lúc tôi bước vào thì cô ta đang ngồi khóc, tôi còn nhớ là viên cảnh sát hỏi cung cũng để cô ta khóc chứ không hỏi han gì. Còn lúc tôi đi ra thì có vẻ như cô ta đã bình tĩnh trở lại. »

« Lai lịch của cô ấy cũng không vừa đâu. Ngài xem qua đi, tên thời con gái là Nakanishi Nazumi, năm 22 tuổi được nhận vào đài TBS, ban đầu chỉ làm MC cho vài chương trình nhỏ nhưng chỉ trong vòng nửa năm đã có thể thành phát thanh viên cho bản tin lúc 19h. Năm 24 tuổi kết hôn với một Giám đốc ngân hàng nhưng lại đi ngoại tình với một anh nghệ sĩ. Ông chồng ghen đến nỗi tự sát bằng một viên đạn vào đầu. Sau đó cô ta cũng không lấy anh nghệ sĩ, làm anh ta uất hận đến độ nhảy lầu tự sát, may mà được cứu sống. Vì scandal này mà đài TBS đã cắt hết các chương trình của cô và còn dự định đuổi việc. Nhưng cuối cùng cô ta vẫn còn làm việc cho đài nhưng chỉ ở ban hậu kỳ. Nửa năm trước cô ta kết hôn với Suzuki Nanda và sau đó thì trở lại làm MC. Tháng trước thì cô vừa được nhận về làm phát thanh viên cho bản tin 19h. »

Yukarin đọc hết phần tóm tắt Chiyuu vừa chuyển qua và bình luận ngay.
« Ghê thật. Cô ta liên quan đến bao nhiêu là cái chết. Đúng là phụ nữ càng đẹp thì càng nguy hiểm. »

« Và lần này cô ta còn là một trong các nghi phạm số 1 của vụ án nữa. » Myao cất lời. « Vì theo như biên bản lời khai của cô ta thì vào lúc cô ta ở lại phim trường 92 cho đến 19h15 mới rời khỏi để đi chuẩn bị trang phục tham dự event tại nhà hàng Nihon. Tuy nhiên cô ta không ở lại đó một mình mà cùng với dàn diễn viên của bộ phim Air Doll gồm nam diễn viên chính Hirozaku Naoki, nữ diễn viên chính Maeda Atsuko và nam diễn viên phụ Narata Ito nhưng điều đáng chú ý là dàn khách mời này rời phim trường sớm hơn cô ta. »
« Vậy tức là cô ta từng ở phim trường 92 một mình vào khoảng trước 19h15 ? » Takamina hỏi.
« Không Capt, lúc đó còn có giám chế Fuji Nakawa và trợ lý của anh ta, Hoshi Manu ở tại phim trường 92 nữa. »
« Lai lịch của Fuji Nakawa và Hoshi Manu ? »
« Fuji Nakawa theo biên bản lời khai của anh ta thì anh ta là bạn từ thời đại học của nạn nhân Suzuki, 32 tuổi, độc thân. Trước đây làm trợ lý giám chế bên đài NHK, ba tháng trước đã chuyển sang đài TBS trở thành giám chế chính thức, Fuji phụ trách các chương trình thể thao. Còn Hoshi Manu là trợ lý mà Fuji vừa nhận vào thử việc tuần trước. »


« Báo cáo Capt, vừa tìm được một số thông tin ngoài luồng rất thú vị. » Chiyuu hồ hởi nói. «Số là nam diễn viên chính của bộ phim Air Doll Hirozaku Naoki và bà vợ nhà Suzuki hiện đang có tin đồn hẹn hò bí mật. Theo biên bản lời khai của một số nhân viên hậu đài của chương trình Zoom in !!! Super thì trong buổi ghi hình ngày hôm nay nạn nhân Suzuki và Hirozaku đã có bất đồng và tranh cãi khá gay gắt. »
« Họ tranh cãi về chuyện gì ? »
« Theo các nhân viên này thì chỉ là chuyện dàn dựng và cấu trúc các câu hỏi thôi. Hirozaku muốn đổi thứ tự câu hỏi nhưng giám chế Suzuki thì không đồng ý. Cuối cùng thì dĩ nhiên Suzuki thắng vì anh ta là giám chế. Ngoài ra thì họ khai đây không phải là lần đầu. Nếu chẳng may hai người Suzuki và Hirozaku cùng làm chung một chương trình thì thế nào cũng nổ ra tranh cãi. Thông thường thì phần thắng lúc nào cũng nghiên về Suzuki.»

« À ha, tôi dám cá là anh chàng diễn viên kia muốn kiếm chuyện với anh giám chế vì người đẹp thôi. » Yukarin vừa nói vừa cười hỉ hả. « Anh này cũng thuộc diện tình nghi, trong khoảng thời gian từ 19h đến 19h30 anh ta đi đâu Myao ? »
« Anh ta khai rằng mình đi lang thang trong đài truyền hình giết thời gian và chờ công ty quản lý đến đưa đi dự event. Cảnh sát vẫn chưa chứng thực được lời khai của anh ta.»
« Chà đáng ngờ quá. Capt, ngài nghĩ sao ?»
« Cứ giả dụ là hai người, bà vợ và anh diễn viên yêu nhau đi, anh diễn viên muốn khử anh giám chế để tự do đến với người đẹp … có thể là sau khi chờ mọi người đi hết anh ta hẹn anh giám chế quay lại trường quay, hai người lại tranh cãi, Hirozaku rút dao đâm Suzuki, xong dấu xác trong rương. Rồi đi về tắm rửa thay đồ để đi dự tiệc và gặp người đẹp … »
« Ý vậy đâu có được … » Yukarin kêu lên.
« Ừ hử, Yukarin cũng nhận xét giống tôi phải không ? Tôi nghĩ rằng Hirozaku không có ngốc đến vậy. Nếu muốn giết Suzuki anh ta phải đợi dịp khác. Còn các khách mời khác của chương trình Zoom in !!! Super thì sao ? »

« Myao báo cáo lẹ đi, Capt là Capt chờ cái này nãy giờ đó, phải không Capt ? »
« Roger. Myao báo cáo, nữ chính là Maeda Atsuko, fan thường gọi là Acchan, biệt hiệu do giới báo chí đặt là Ice Princess, biệt danh đội phó đặt là cô nàng 5 ngón. Năm nay 19 tuổi, là nữ diễn trẻ triển vọng đang rất nổi hiện nay của điện ảnh Nhật Bản. Tham gia đóng phim từ khi 14, đến nay đã có một bộ sưu tập 10 phim điện ảnh và 2 phim truyền hình. Tính tình ngoài đời theo ghi nhận là lạnh lùng, khó gần và ít nói. Hiện sống với bố mẹ tại Chiba, có nuôi 3 con chó. Màu sắc yêu thích là … »

« Này này, Private 2nd class Miyazaki em đang báo cáo cái gì thế ? »
Không để cho Myao kịp nói hết Takamina đã bay vào cắt lời.
« Những điều em vừa nói thì có liên quan gì đến vụ án ? »

Nhưng thay vì là Myao trả lời, thì lại có một giọng nữ khác vang lên.
« Ây dà, Capt à, sao lại không chứ ? Myao đang cung cấp cho ngài thông tin về hồ sơ TMLL, một hồ sơ phụ đặc biệt luôn được cập nhật kịp thời, tuy nói là phụ nhưng cấp độ quan trọng lại là TỐI CAO, quan trọng hơn vụ việc chúng ta đang giải quyết nhiều. Cô nàng 5 ngón vừa được tôi bổ sung vào hồ sơ đấy. »
« TMLL ? TMLL là hồ sơ gì ? Thành lập hồi nào và ở đâu, sao tôi không nhớ Team mình có mở một hồ sơ như vậy ?»
« Ngài làm sao mà nhớ được, cái này do các thành viên của Team A lập với tôi là phụ trách chính. » Yukarin vừa nói vừa cười. « À TMLL là viết tắt của Takahashi Minami Love Life, thật ra ban đầu chúng tôi định đặt là TMSL nhưng do Mayuyu và Myao chưa đủ tuổi nên đổi sang TMLL.»

« First Lieutenant Sato Yukari.»

« À quay lại với vụ án đi Myao. Chừng nào Capt về thì tôi sẽ giới thiệu mục tiêu thành lập, phương hướng hoạt động và nội dung của hồ sơ TMLL cho ngài nhé.»

« Vâng ạ. Đây là lần đầu tiên cô nàng 5 ngón của Capt gặp mặt vợ chồng Suzuki. Cô rời trường quay 92 sớm nhất trong số những người còn ở lại trường quay sau khi Capt rời khỏi đó, theo lời cô khai là do manager muốn cô cho ý kiến về hai bộ váy đã chọn nhân dịp event này. Lời khai của cô đã được chứng thực, từ 18h45 đến 19h15 cô đi cùng manager và tài xế đến khu Shibuya, sau đó thì chuẩn bị trang phục ở một cửa hàng thời trang cao cấp ở Shibuya cho đến 20h45 thì đến dự tiệc. »

« Thế là người đẹp 5 ngón của Capt không có liên quan gì hết nhé. »
« Bởi vì không có liên quan gì nên em mới tán thành chuyện đội phó bổ sung nàng vào hồ sơ TMLL. »
« Giỏi, giỏi Myao. Rất có tương lai.»
« Vâng, em cảm ơn lời khen của đội phó. »
« Thế mình đóng hồ sơ này được rồi phải không Capt ? Giai nhân mới của ngài đâu có liên quan gì. » Yukarin vẫn chưa chịu thôi.


Biết rằng mình nói không lại hai người Yukarin và Myao, chỉ làm mất thời gian thêm và càng bị chọc nhiều hơn nên Takamina tảng lờ như không nghe thấy. Những cũng còn may cho Takamina là Miichan và Chiyuu không tham gia.

«Còn anh diễn viên phụ tên Narata gì đó thì sao ? »Takamina lên tiếng để kéo lại chủ đề chính.
« Narata Ito đó Capt, năm nay 19 tuổi, anh này là vốn là idol trực thuộc Johnny & Associates, Inc., Air Doll là phim điện ảnh đầu tiên anh ta tham gia, cũng như cô nàng 5 ngón của Capt đây là lần đầu tiên anh ta gặp vợ chồng Suzuki. Anh ta là người cuối cùng trong dàn diễn viên chào tạm biệt cô vợ. Theo lời khai thì anh ta về phòng chờ lúc 19h. Vì các đồng nghiệp cùng công ty vẫn còn công việc tại đài TBS nên anh chờ họ lấy xe về cùng. Tuy không có nhân chứng thời gian nhưng anh ta lúc đó có trao đổi qua Twitter liên tục với bạn bè của mình cho đến tận 20h. Sau đó thì đi ăn tối với bạn bè chứ không tham dự event của TBS. Anh chàng này cũng thuộc diện không liên quan. »

« Ừm. À khoan, tại sao tay giám chế Fuji Nakawa và trợ lý lại có mặt ở phim trường 92 ? Hồi nãy chưa thấy đề cập đến. »

« Để Chiyuu bổ sung cho. Theo lời khai của Fuji Nakawa thì anh này đến phim trường 92 vì có hẹn chuyển giao tài liệu cho nạn nhân Suzuki. Anh ta chính là vị giám chế mà Suzuki hẹn gặp và thực tế họ đã gặp mặt bàn bạc trước đó khoảng 5 phút rồi chia tay nhau. Sau đó Fuji nhớ ra mình để quên tài liệu quan trọng tại văn phòng chưa đưa cho Suzuji nên đã gọi Hoshi mang đến phim trường 92. Anh ta còn khai rằng ban đầu tính không đến phim trường 92 mà tính đi về để chuẩn bị tham dự event nhưng thấy còn mấy điểm cần làm rõ với Suzuki nên đã đến phim trường 92. »

« Đối chiếu với lời khai của Hoshi » Đợi Chiyuu nói xong thì Myao thêm vào « thì Hoshi khai anh ta đến phim trường 92 lúc 19h20. Khi đến nơi đã thấy Fuji đứng chờ. Sau đó thì hai người họ cùng chờ Suzuki nhưng không thấy anh ta xuất hiện. Hoshi còn nói Fuji có gọi điện cho Suzuki nhưng không ai nghe. Chờ hơn 15 phút thì Fuji mất kiên nhẫn và nói không chờ nữa. Để giải quyết vụ tài liệu thì Fuji kêu anh ta sáng mai scan và gửi qua mail cho Suzuki. Sau đó Hoshi đi nhờ xe của Fuji về nhà. »

« Hai người này vẫn thuộc diện tình nghi phải không Capt ? Rất có thể họ đã thông đồng với nhau để tạo bằng chứng ngoại phạm cho cả hai ? » Yukarin hỏi.
« Rất có thể. Nhưng cái chính động cơ của họ là gì ? »
« Theo tư liệu của cảnh sát thì Hoshi với vợ chồng nhà Suzuki hoàn toàn không liên quan, thậm chí là chưa từng gặp mặt, còn Fuji dù sao cũng là bạn thân của Suzuki. »
« Ừm. Nếu Kudo đã hỏi cả tôi thì có nghĩa là đã hỏi qua dàn nhân viên hậu đài của chương trình Zoom in !!! Super đúng không ? Tôi về còn sớm hơn những người đó. Lời khai của họ thế nào ?»
«Không có gì đặc biệt, cũng giống Capt, các nhân viên hậu đài sau khi chương trình kết thúc thì họ dọn dẹp dụng cụ và rời khỏi hết cả. Người thì đến căntin, người thì đi làm chương trình khác, người thì đi ăn tối với bạn bè. Tất cả đều không gặp lại Suzuki hay có đến phim trường 92. Lời khai của họ đều được chứng thực.»


Takamina yên lặng đọc lại những phần tổng hợp các thành viên đã gửi, cũng trong lúc đó Mayuyu truyền đến mọi người hình ảnh hiện trường vụ án. Liếc nhìn qua các hình ảnh thấy được rằng nạn nhân bị giết và nhét rất gọn vào chiếc rương. Còn bản thân chiếc rương thì nằm ngay góc khuất của phim trường, chung với rất nhiều loại đạo cụ khác. Mọi vật dụng trong hình đều chỉnh chu, không có dấu hiệu xê dịch hay bị ngã đổ. Nhìn những hình ảnh này Takamina tự nhiên cảm thấy có một điều gì rất đặc biệt. Một điểm gì đó kỳ lạ, không hợp lý.


« Mọi người có thấy điểm gì đáng nghi trong hình không ? » Takamina lên tiếng hỏi.
« Tạm thời thì không. Chỉ thấy một phim trường khá gọn gàng. » Yukarin trả lời.
« Em cũng không thấy gì đặc biệt. » Myao nói.
« Chiyuu chỉ thấy anh Suzuki này chết rất thanh bình thôi dù đâm ngay vào cổ thế kia. Mừng cho anh ta. »
« À giám định pháp y thế nào ? Có không Mayuyu ? »
« Chưa có Capt ơi, chỉ có giám định sơ bộ ban đầu thôi. Xác định hung khí là một loại dao rất bén, nhỏ gọn như dao du lịch. Và vết thương ngay cổ là vết thương chí mạng dẫn đến tử vong. Hiện cảnh sát vẫn chưa tìm được hung khí.»


Sau một lúc suy nghĩ, Takamina nói « Tôi sẽ thử nói chuyện với cô vợ nhà Suzuki. »
« À ha, thế có cần tôi chừa sẵn chỗ trong TMLL cho cô này không Capt? À mà thôi, nàng này lý lịch nguy hiểm quá, tôi không chừa đâu. »
« Yukarin, nghiêm túc nào. »
« Nghiêm túc, chỉ là… » ngừng lại một chút và không cười nữa, Yukarin hỏi « Ngài nghĩ cô ấy sẽ nói với ngài những chuyện cô ấy không nói với cảnh sát, chưa kể trường hợp nếu cô ta là hung thủ? »
« Tôi không chắc nhưng chưa thử làm sao biết, tôi sẽ cố gắng. »
« Vâng, ngài cố gắng, nhưng nhắc cho ngài nhớ là tôi không chừa chỗ trong TMLL cho cô này đâu."


« Haruna. »
« Nghe …nghe …. nghe…. đây Capt. »
« Sao giọng chị run dữ vậy ? Có chuyện gì không? “
“ Không, không có gì. Tớ giải quyết xong rồi. Giờ thì sao đây Takamina?”
“À, chúng ta lên lại tầng 4 đi, cô vợ nhất định vẫn ở đó. Ủa nãy giờ Haruna không theo dõi trao đổi của mọi người về vụ án hả? »
« Xin lỗi Takamina, kẹt chút chuyện với mấy người Trái Đất nên … mà xong rồi. Tớ ra chỗ thang máy chờ Takamina nhé. »
« Ok. Miichan. »
« Miichan nghe. »
« Có gì bất thường xung quanh hay dấu hiệu của Jewel Tempus không? »
« Không có gì cả. Mà cậu đi gặp cô vợ thật à ? Còn anh diễn viên thì sao ? Anh ta đang ở ngay trong phòng tiệc này, cách chỗ tớ đứng 10 bước chân, tính từ chỗ cậu là hướng 6h. »
Takamina quay lại nhìn, suy nghĩ thoáng qua rồi trả lời Miichan ngay « Cậu lo đi. »
« Hả ? Tớ lo. Cụ thể thì tớ phải làm gì ? »
«Làm những gì First Lieutenant Minegishi phải làm. »
Nói rồi Takamina bước ra khỏi phòng tiệc đi về hướng thang máy nơi cô thấy Kojiharu đang đứng chờ.


-*-

Không như lần trước, khi bước ra khỏi thang máy Takamina không thấy Kudo đứng chờ sẵn nữa mà thay vào đó là hai cảnh sát mặc đồng phục. Takamina cùng Kojiharu nhanh chóng tiến lại chỗ hai người.
« Xin lỗi, tôi muốn tìm Kudo-san. Tôi đột nhiên nhớ ra mấy điều quan trọng có liên quan đến vụ án nên cần gặp anh ta để trao đổi.”
Một trong hai viên cảnh sát vội trả lời Takamina rằng,
“Xin đợi một chút, để chúng tôi hỏi ý kiến cấp trên.” Trong khi người còn lại thì mở bộ đàm để liên lạc với ai đó. Vài phút sau thì anh chàng mở bộ đàm hỏi ý kiến tắt máy và quay lại nói,
"Thanh tra Kudo hiện không mặt tại đây nhưng thanh tra nói sẽ trở lại trong vòng 15 phút, không biềt hai vị có thể vào trong ngồi chờ không?"
"Dĩ nhiên là được." Nghe thấy thế hai viên cảnh sát mở cửa để Takamina và Kojiharu bước vào phòng.


Phòng vẫn đông như khi nãy nhưng ngay chính diện thì Takamina không còn thấy cô nàng 5 ngón nữa. “Chắc đã về rồi, không thấy xuống lại lầu 2 dự tiệc.” Takamina thầm nghĩ. Một viên cảnh sát mặt đồng phục khi thấy hai người Takamina và Kojiharu mở cửa đã nhanh chóng tiến lại gần.

“Hai vị có thể sang bên kia chờ. Để tôi dẫn đường.”

Hai người nhanh chóng theo viên cảnh sát đi về bên trái của phòng nơi có một dãy ghế trống để sẵn. Khi đến gần Takamina nhận ra cô vợ của nạn nhân Suzuki đang ngồi ở cuối dãy. Đúng như Takamina đã dự đoán cảnh sát sẽ không để cho cô vợ này ra về dễ dàng như vậy. Tự nhiên như không, Takamina ngồi xuống chiếc ghế kế bên Suzuki Nazumi. Kojiharu thì ngồi kế Takamina. Có ngồi gần Takamina mới thấy cô vợ nhà Suzuki đúng là một cô gái có nhan sắc vô cùng quyến rũ. Mái tóc ngắn, rẽ ngôi giữa để lộ một vầng trán rộng, mũi cao với miệng hình trái tim. Cô đang mặc một chiếc váy dài màu xanh ngọc ôm lấy thân hình thon thả nhưng không kém phần hấp dẫn. Takamina cũng nhận ra rằng cảnh sát còn giữ cả giám chế Fuji cùng anh trợ lý Honshi trong phòng nhưng hai người họ ngồi ở dãy ghế đối diện. Còn có khá nhiều người đang trả lời câu hỏi, nhưng chắc chỉ là những người được mời về để hỗ trợ điều tra.


“Suzuki-san xin đừng quá đau lòng kẻo hại đến sức khỏe.” Vừa nói Takamina vừa vỗ vào vai Suzuki Nazumi. Thấy có người chạm vào mình, cô vợ nhà Suzuki vội ngước lên. Đôi mắt nâu sâu thăm thẳm nhìn thẳng vào Takamina trong vài giây, tiếp theo sau đó là một nụ cười duyên dáng.
“Tôi không sao, cảm ơn đã quan tâm Takahashi-san.”
“Ô cô biết tôi ?”
« Đa số người của đài TBS đến tham dự event ngày hôm nay đều biết cô.»
« À vâng. » Takamina thể hiện một vẻ mặt ngạc nhiên rõ đến độ cô vợ nhà Suzuki phải bật cười mà tiếp rằng,
“Thông tin lưu hành nội bộ đấy mà.”

Nghe thấy cô vợ cười, Takamina đã biết phải hỏi cô nàng này thế nào tiếp theo.
“Tôi nghe nói họ đã tìm được nghi can số một và đang tìm cách đưa về đồn mà không để báo giới phát hiện ra đấy, chẳng bao lâu nữa thì chắc cô sẽ có thể về và chồng của cô cũng có thể yên nghĩ rồi.”
“Họ tìm được rồi à?”
“Phải.” Takamina quan sát thấy nét mặt của Suzuki Nazumi không hề thay đổi, cô ta tiếp nhận thông tin một cách dửng dưng như chuyện của người khác chẳng liên quan đến mình.

Trước khi Takamina kịp hỏi câu tiếp theo thì Kudo đã về đến và đang chạy lại chỗ Takamina đang ngồi.
“Takahashi-san nghe nói cô có thông tin mới cung cấp cho tôi? Không biết có phải thông tin liên quan đến nam diễn viên Hirozaku Naoki không?”
“Hirozaku Naoki?”
“Vâng, chúng tôi vừa quyết định giải anh ta về đồn để tiến hành thẩm vấn kỹ hơn và sẽ chuẩn bị hồ sơ khởi tố.”

“Thanh tra Kudo.”

“Xin lỗi, đợi tôi một chút để tôi giải quyết chuyện này đã.” Nói rồi Kudo đi nhanh về hướng vị đồng nghiệp vừa gọi tên anh.

“Không” Cô vợ nhà Suzuki kêu lên. “Naoki không giết chồng tôi đâu.”
“Suzuki-san, xin hãy bình tĩnh.”
Suzuki Nazumi giờ đây không còn giữ được nét mặt bình thản dưng dửng và tươi tỉnh như ban nãy. Cô ôm đầu ngồi thụp xuống ghế và tỏ ra hết sức lo lắng. Takamina vội tiến lại gần, dịu dàng đặt tay lên vai cô và hỏi
“Có lẽ cô sẽ ngạc nhiên khi tôi hỏi một câu không giống với câu hỏi của cảnh sát. Thay vì “Tại sao Naoki giết chồng cô?” tôi biết chắc chắn một lúc nữa Kudo sẽ hỏi câu này, tôi chỉ muốn hỏi “Tại sao cô biết chắc là Naoki-san không giết chồng cô?”

Ngước lên nhìn Takamina, vẫn bằng đôi mắt nâu sâu thẳm đó như để đánh giá xem mình có nên trả lời người đang hỏi không, cuối cùng Suzuki Nazumi cũng cất lời
“Vì … vì tôi biết Naoki rất rõ. Biết từ 5, 6 năm nay rồi. Tôi chỉ muốn … không ai được nghi ngờ anh ấy. Sự nghiệp của anh …”
“Suzuki-san, tôi còn vài câu khác muốn hỏi và tôi muốn Suzuki-san thành thật trả lời tôi. Tôi nghĩ mình và luật sư của mình,” vừa nói Takamina vừa chỉ về Kojiharu “có thể giúp Hirozaku-san nhưng tôi cần Suzuki-san trả lời thật với tôi, thế có được không?”

“Tôi sẽ nói thật.”

“Hirozaku-san yêu cô?”
“Đúng vậy.”
“Còn cô?”
“Tôi … tôi nghĩ là có. Nhưng đừng hiểu lầm chúng tôi có bất kỳ mối liên hệ gắn bó nào, tôi rất tôn trọng chồng tôi.”
“Cô có yêu anh Suzuki không?”
“Không.” Không chút chần chừ Suzuki Nazumi trả lời ngay.
“Anh Suzuki là người thế nào?”
“Anh ấy có tài, là một giám chế giỏi, thông minh nhưng kín đáo, anh ấy không bao giờ nói về cái tôi của mình.”
“Và anh Suzuki yêu cô?”
“Vâng, chắc chắn.” Ngập ngừng một chút, cô vợ lại nói “Nhưng … anh ấy rất hay ghen.”
“Cô có biết giám chế Fuji không?”
“Dĩ nhiên, anh ta là bạn thân của chồng tôi. Nhưng trước đây chúng tôi có biết nhau.”
“Một câu nữa thôi, chắc là … anh Fuji cũng yêu cô?”
Suzuki Nazumi trả lời rất tự nhiên “Ờ, có chứ. Cũng lâu rồi từ thời có vụ anh nghệ sĩ … à tôi hoàn toàn không có lỗi trong vụ anh chàng đó tự tử nhé. Còn Fuji thì anh ta yêu tôi để mà yêu thôi, giữa chúng tôi có khoảng cách nhất định.”
“Cảm ơn cô.”


Sau khi nói với Suzuki Nazumi rằng mình và luật sư cần thảo luận để đề ra phương án, Takamina gọi về hỏi các thành viên Team A.
“Mọi người trong tài liệu thu thập có phải nói chính Fuji là người chuyển giao chuyến đi Nagoya cho Suzuki không?”
“Không phải Capt ơi, Fuji phụ trách mảng thể thao không có chương trình nào liên quan đến Nagoya.” Myao trả lời.
“Vậy người nào đã chuyển giao chuyến công tác bất ngờ này cho nạn nhân ?”
“Báo cáo là không tìm được dữ liệu đó trong hồ sơ hiện nay của cảnh sát. Hiện Chiyuu đang nhờ Mayuyu tìm trong hệ thống thông tin của đài TBS xem có chương trình gấp nào tại Nagoya ngày hôm nay những vẫn chưa có.”
“Capt, ngài nghĩ chuyện đi Nagoya của nạn nhân Suzuki là bịa đặt sao?” Yukarin hỏi.
Thay vì trả lời Takamina lại nói “Câu hỏi rất hay Yukarin.”
“Đúng rồi, gửi cho tôi đoạn lưu trữ cảnh tôi đang ở phim trường 92 lúc Suzuki Nanda vẫn còn sống đi. Có vài điều tôi cần làm rõ.”



“Đã để cô đợi lâu Takahashi-san, không biết thông tin cô sẽ cung cấp cho tôi là gì?”
Mỉm cười nhìn thanh tra Kudo,Takamina từ tốn nói,
“Tôi biết hung thủ là ai.”





--------
author's note :
Case I đơn giản. Mình cho hint cũng đầy đủ rồi nhỉ, chắc mọi ng cũng biết ai là hung thủ rồi :)).
Cần comment để biết rút kinh nghiệm cho mấy lần sau. :D
Và cũng cảnh báo mọi ng là mấy chap về sau là nó sẽ dài như thế này đấy, thậm chí là còn dài hơn :)).
Mình thì mình biết điểm yếu của chap này ở đâu rồi, nhưng mọi ng phải phê bình ra nhé nếu ko thì mình dù biết cũng ko sửa đâu :)).

Đọc thêm!

20/03/2011

[Fanfiction]Destiny - Chương 2

Case I
Chương 2 : Lần đầu phá án (1)

« Tại sao hai người lại mặc đồ nam ? »
« Vì tụi này là trợ lý của cậu. »
« Trợ lý nữ cũng được mà. »
« Không được, sếp đã là nữ rồi, thêm một dàn trợ lý nữ nữa thì không được. Tuy đây là đất nước có nền kỹ thuật công nghệ phát triển nhất Trái Đất nhưng tư tưởng khác biệt nam nữ vẫn còn. Nếu thấy một dàn đối tác toàn nữ thì sẽ không mấy tin tưởng cậu đâu. Hiểu rõ ? » Miichan vừa nói vừa nhìn vào gương để chỉnh lại cà vạt của mình. «Takamina để giới thiệu, tớ sẽ là Kuu, trợ lý riêng của cậu. Còn Kojiharu sẽ là Riku, luật sư của cậu. Còn nữa tớ đã tổng hợp danh sách khách mời và làm cả một bản kế họach đầu tư để cậu trình bày nếu được hỏi đến. Cậu đọc qua đi. »
« Ok. »
« Captain. Chiyuu đây, đồ của Capt xong rồi gửi đến nhé. »
« Cảm ơn Chiyuu. »
« Thêm vài thông tin thế này để cậu nắm rõ tình hình. » Haruna vừa nói vừa tiến lại chỗ trước gương mà Miichan vừa rời khỏi. « Limiter của 2 đứa tụi tớ cũng là mức 3 tức là hiện nay Miichan chỉ ở cấp BB còn tớ là B+. Tớ cũng đã nghiên cứu qua điều kiện của Trái Đất rồi, với sức mạnh của chúng ta hiện nay và với tình hình dân cư đông đúc tại Tokyo này thì khả năng cảm nhận Magia và cảm nhận Jewel Tempus sẽ yếu đi rất nhiều, nhiều khi là không phát huy được hết. »
« Đã hiểu. »


-*-

Event của đài TBS tại nhà hàng Nihon là một trong những sự kiện thường niên nổi bật của làng giải trí Nhật Bản, nơi các nhà sản xuất, đầu tư, giám chế, đạo diễn, diễn viên, nhân vật nổi tiếng … gặp gỡ lẫn nhau để bàn thảo các phi vụ làm ăn, chương trình sản xuất mới, giới thiệu các gương mặt mới và cả để cho những chuyện hậu trường tình cảm diễn ra. Số lượng khách mời tham dự rất lớn và bên ngoài khách sạn lẫn đại sảnh đều chật kín phóng viên tác nghiệp. Khi ba người Takamina, Kojiharu và Miichan đến nơi cũng là lúc phần dạ tiệc bắt đầu.

« Chào Takahashi-san, hân hạnh được đón tiếp cô tại event của đài chúng tôi. »
« Vâng chào ngài, tôi rất vinh hạnh được tham dự sự kiện lần này. »
...


« Người thứ mấy rồi ? »
« Tớ không có đếm. Mà hình như gần hai chục rồi sao đấy. »
« Cậu tạo cái thân phận gì mà phiền phức quá vậy Miichan. »
« Chịu thôi, là do Jewel Tempus chọn ngay đài truyền hình để lẩn vào mà. Giới giải trí phiền phức lắm chọn thân phận nhà đầu tư cho cậu là đã đỡ phiền hà và dễ nhất rồi.»
« Nói đến Jewel Tempus có ai có tín hiệu gì của nó không ? »
« Không, Captain.»

«Capt ơi, dù sao cũng lỡ tham dự rồi ngài hãy thoải mái một chút đi, để cho Haruna và Miichan thở với, hai người họ đã thay ngài tiếp đón cả đống khách rồi còn gì. » Giọng Yukarin nài nỉ vang lên.
« Ừ, Takamina cho tớ với Haruna nghỉ xả hơi chút đi mà. »
“Xin lỗi vì đã không để ý đến việc hai cậu mệt đến vậy. Vậy cứ thư thả chút đi nhé.”
“Roger.” Nói rồi Kojiharu và Miichan đi mất để lại một mình Takamina.

“Ê Capt, cô nàng 5 ngón của ngài cũng đến tham dự kìa. Hướng 3 giờ đó.» Quay người theo hướng Yukarin nói, Takamina thấy lại gương mặt quen thuộc sáng nay đã tặng cô dấu ấn 5 ngón tay trên mặt. Cô nàng 5 ngón, trích lời Yukarin, đang mặc một chiếc váy màu trắng dài, hở vai, không quá cầu kỳ cũng không quá đơn điệu, mái tóc dài ngang vai của cô hờ hững lướt nhẹ theo từng bước cô đi. Nàng xinh như một nàng công chúa bước ra từ truyện cổ tích. Không chỉ mình Takamina phát hiện ra điều đó mà rất nhiều người cũng cùng quan điểm vì gần như mọi ánh mắt đều đổ dồn theo bước chân cô tiến vào bữa tiệc.
« Captain, Captain Takamina. »
« Hả ? »
« Có cần điều tra lý lịch cô gái này cho ngài không ? »
« Không, cần gì chứ. »
« À ha, không cần. Ngài nhớ ngài nói vậy nhé, Captain.»


Sau khi tiếp thêm khoảng vài ba vị khách là nhà sản xuất từ các nơi thì Takamina bắt đầu cảm nhận được sự tấn công của cơn đói. Cô thầm nghĩ, mình đi dự tiệc mà mãi chưa ăn gì hết thế này, kiếm gì ăn đã. Nghĩ là làm Takamina tiến về phía dãy bàn để thức ăn ở bên phải phòng tiệc.
« A, thức ăn của Trái Đất ngon thật. » Khi chuẩn bị lấy đến đĩa thứ 2 thì Takamina bắt gặp một anh chàng mặc vét đen, còn khá trẻ, thuộc loại dễ nhìn, nhìn cô một cách chăm chú và bắt đầu tiến về hướng cô đang đứng. « Lại nữa à ? » Takamina kiểm tra nhanh danh sách khách mời trong đầu để xác định nhân dạng người này nhưng không thấy ai khả dĩ. « Thôi cứ chờ anh ta đến giới thiệu là được. » Nhưng thay vì tiến ngay đến chỗ Takamina như những vị khách từ nãy đến thì anh ta lại ra vẻ làm như chỉ lấy thức ăn và rồi dần dần thu hẹp khoảng cách giữa cô và anh ta. « Anh cũng lắm trò đấy. Được rồi để coi anh muốn gì ? »

« Takahashi-san ? »
«Vâng, là tôi, không biết có chuyện gì ? »
« Rất lấy làm tiếc vì đã phiền cô dùng bữa, để tôi tự giới thiệu, tôi là Thanh tra cao cấp Kudo của Tây Tokyo. Chúng tôi đang tiến hành điều tra một vụ án và hi vọng cô có thể cung cấp một chút thông tin. »

Án mạng. « Haruna, Miichan có cảnh sát đến kiếm tôi vì cần điều tra một vụ án nào đó. »
« Tụi này đến ngay. »

« Takahashi-san không biết cô có thể lên tầng 4 hay không, hiện chúng tôi đã thành lập một tổ chuyên trách ngay tầng 4. Xin hãy cố gắng làm ra vẻ bình thường và đừng lộ chuyện này ra ngoài vì sự kiện này đang được báo chí theo dõi rất sát. Cô cũng thấy số lượng phóng viên bên ngoài rồi nếu để lộ ra sẽ rất phiền phức. »
« Được, anh cứ ra ngoài trước, tôi sẽ cố gắng tìm cách để lên sau. »
« Cảm ơn cô. » Nói rồi viên thanh tra xách đĩa thức ăn đi mất để lại Takamina đứng đó. Khoảng 2 phút sau thì Miichan và Haruna đến hội ngộ với Takamina.
« Haruna theo tôi lên gặp cảnh sát Tokyo. Dù sao chị cũng là luật sư của Esther Takahashi. Miichan cậu ở lại đây theo dõi tình hình, nếu có dấu hiệu bất thường nào, người khả nghi hay Jewel Tempus thì báo ngay. Chuyện của phía Trái Đất cứ để họ tự giải quyết, chúng ta lo chuyện của mình là được rồi. »
« Roger. »


-*-

Khi vừa bước ra khỏi thang máy, Takamina thấy ngay Kudo đang đứng đợi trước một cánh cửa lớn phía bên phải.
« Mừng là cô đã đến, Takahashi-san, xin mời vào. Xin lỗi đây là ? »
« Chào anh, tôi là Wakamatsu Riku, luật sư của cô Esther Takahashi đây. Theo đúng luật thì tôi có quyền tham gia cùng thân chủ của tôi phải không ? » Vừa nói Kojiharu, hiện đang là Riku vừa giơ tay ra chờ cái bắt tay của Kudo. Kudo có chút bất ngờ nhưng nhanh chóng bắt tay với Kojiharu.
« Vâng, mời hai vị. »

Vừa bước vào Takamina đã rất bất ngờ khi thấy cô nàng 5 ngón cũng có mặt trong phòng. Cô ngồi ngay chính diện căn phòng và đang chậm rãi trả lời câu hỏi của một cảnh sát nữ với một nét mặt lạnh lùng và bình thản. Trong phòng hiện có khá đông người. Kudo dẫn Takamina và Kojiharu xuyên thẳng qua số người đằng trước để đến một chiếc bàn trống cuối căn phòng. Khi thấy cả ba bước vào rất nhiều người đã quay lại nhìn Takamina và Kojiharu một cách chăm chú. Kudo mặc dù nhận thấy nhưng vẫn tảng lờ như không biết mà còn đi nhanh hơn về phía cuối phòng.

« Takahashi-san, Wakamatsu-san xin mời ngồi. Để không mất thời gian của hai vị tôi sẽ vào thẳng vấn đề. Chúng tôi hiện đang điều tra cái chết của Suzuki Nanda.”
“À anh giám chế của đài TBS.”
“Đúng vậy, cô quen biết anh ta?”
«Không, tôi chỉ mới nói chuyện với anh ta có một lần vào ngày hôm nay khi đến tham quan đài TBS. »
« Đó cũng chính là lý do tại sao chúng tôi mời cô đến hợp tác điều tra. Vì cô là một trong những người cuối cùng gặp mặt nạn nhân. Khi gặp cô anh ta có biểu hiện gì đặc biệt hay có thái độ gì bất thường không ? »
« Không, anh ta rất bình thường. Tôi với anh ta chỉ nói với nhau có vài câu. Anh ta hỏi tôi thấy thế nào về chương trình đang quay và điều kiện vật chất của đài. Tôi thì không chú tâm đến chương trình nên nói là không rõ còn về điều kiện của đài thì tôi khen là khá. Sau đó thì anh ta được gọi vì có việc cần giải quyết, để lại tôi tự tham quan trường quay. »
« Sau đó cô có gặp lại anh ta nữa không ? »
« Không, sau đó trợ lý Kuu gọi điện báo tin là xe đã đến nên tôi ra xe về khách sạn, kết thúc chuyến tham quan đài TBS. »
« Chỉ có vậy thôi ? »
« Vâng, chỉ có vậy. Rất tiếc là không giúp được gì nhiều cho các anh. »
« Cô về khách sạn lúc mấy giờ ? Có ai làm chứng không ? »
« Tôi về đến khách sạn là khoảng 18h, đây là lần đầu tôi đến khách sạn Season nên có làm thủ tục Check-in, anh có thể kiểm tra với lễ tân của khách sạn. »
Kudo ghi chép một lúc vào biên bản trước mặt rồi gọi một đồng nghiệp đứng trực gần đó lại, nói nhỏ rồi quay lại ghi chép. Được một lúc thì anh ta ngừng tay, khuôn mặt trầm tư suy nghĩ. Sau một lúc thì anh ngần ngừ rút một tấm ảnh từ trong tập hồ sơ kế bên ra.

« Đáng lẽ không nên để một quý cô như cô nhìn thấy cảnh tượng này nhưng thứ lỗi cho tôi. Đây là ảnh chụp cái chết của Suzuki Nanda. Cô có nhận ra điều gì khác thường trong bức ảnh này không ? »

Bức ảnh trước mặt Takamina và Kojiharu đang chụp một người đàn ông bị đâm ngay cổ, nằm chết trong một cái rương. Kudo để ý biểu hiện hai người trước mặt mình rất cẩn thận. Anh nhận thấy cô nàng Nhật kiều Takahashi không có phản ứng gì đặc biệt, điều bất ngờ hơn là cô ta không la hét hay biểu hiện sợ hãi như các cô gái thông thường thì thấy cảnh máu me, chết chóc. Còn anh chàng luật sư đi cùng thì lộ rõ vẻ hứng thú còn cầm cả tấm ảnh lên và ra vẻ như đang tập trung nghiên cứu. Sau chừng vài phút thì Takamina quay sang hỏi anh,
« Các anh phát hiện ra Suzuki-san chết lúc nào ? »
« Cách đây 1 tiếng. »
« Địa điểm ? »
« Trường quay của đài TBS »
« Có phải là trường quay số 92 không ? »
« Phải. » Kudo kinh ngạc nên hỏi ngay. « Sao cô biết ? »
« Cái rương này tôi đã thấy khi đứng trong trường quay số 92, nơi tôi gặp Suzuki-san. Tuy không chắc là cùng một cái nhưng hỏi lại cũng không mất gì. »

Thật kỳ lạ. Kudo thầm nghĩ nhưng trước khi anh kịp hỏi lại thì Kojiharu, người nãy giờ chú tâm nghiên cứu tấm ảnh đã bỏ bức ảnh xuống bàn và nói,

«Suzuki-san bị giết trong khoảng từ 19h đến 20h, à không từ 19h đến 19h30 không hơn. Khoảng thời gian đó tôi vừa hội ngộ với thân chủ tôi là cô Takahashi đây tại khách sạn Season cùng trợ lý cô ấy là Otawa Kuu. Cô ấy có chứng cứ ngoại phạm rõ ràng và quan trọng là không có động cơ để giết ông Suzuki. Thân chủ tôi đến Nhật đây là lần đầu tiên, thân phận của cô ấy thì các anh đã biết rồi. Nếu muốn rõ hơn nữa thì các anh có thể hỏi bên phía Nhập Cảnh. Còn giờ thì để cô ấy ký giấy tờ và kết thúc việc hợp tác cảnh dân ở đây đi. Cô ấy phải quay trở lại bữa tiệc, còn rất nhiều đối tác chúng tôi cần gặp.»
«Làm sao anh biết Suzuki Nanda bị giết trong khoảng từ 19h đến 19h30 ? »
«Rất đơn giản, tấm ảnh anh đưa đã thể hiện rất rõ. Các anh phát hiện xác chết cách đây 1 tiếng tức là tấm ảnh này được chụp lúc 20h30. Căn cứ theo cách máu tụ và chảy xung quanh vết thương, đồng thời các cơ cũng còn mềm, chưa có dấu hiệu đông cứng thì thời điểm gây án là rất gần, cách từ 1 tiếng cho đến 1 tiếng rưỡi tức là vào khoảng 19h cho đến 19h30. Tôi nói không sai chứ ? »
« Không sai, anh nói gần y như những gì pháp y của chúng tôi đã nói. » Nghe đến đó Riku chợt nở nụ cười. « Hai vị phải chờ cho nhân viên của chúng tôi xác minh thông tin cung cấp đã. Khi xác minh xong các vị có thể đi ngay. Hi vọng là không phiền các vị tiếp các đối tác. » Kudo đột nhiên cảm thấy hai người ngồi trước mặt mình rất đáng nghi. Họ có thể bình thản nhận tin, xem qua hình ảnh và còn phân tích một cách rất rõ ràng thời gian tử vong của nạn nhân cũng như đưa ra cả bằng chứng ngoại phạm chi tiết. Nếu không có sự chuẩn bị từ trước liệu có làm được vậy?

Nửa tíêng trước khi đọc qua danh sách những người cuối cùng tiếp xúc với Suzuki Nanda, anh đã không hề nghĩ đến chuyện phải hỏi cô nàng Nhật kiều này. Anh đọc sơ qua giới thiệu biết cô là nhà đầu tư đến từ Mỹ, còn rất trẻ, với nạn nhân vốn chẳng có quan hệ gì, nếu có hỏi chắc cũng không phát hiện được gì mới. Nhưng theo đúng trình tự thì anh phải hỏi qua. Khi vào phòng tiệc và lần đầu trông thấy cô, anh đã rất ấn tượng với một cô nàng nhỏ nhắn đang mặc một chiếc váy dạ tiệc đen thanh lịch nhưng không kém phần sang trọng, trò chuyện rất thoải mái khi tiếp hết khách này đến khách kia. Trong phòng tiệc vốn không thiếu người đẹp thậm chí còn có rất nhiều minh tinh, người mẫu nổi tiếng xinh đẹp nhưng cô gái nhỏ vốn dĩ không phải một trang tuyệt sắc nhưng vẫn rất thu hút vì bầu không khí khác hẳn bao quanh cô. Còn anh chàng đi theo mà cô giới thiệu là luật sư của mình thì thuộc loại đẹp trai ăn mặc rất chải chuốt. Và Kudo phải cay đắng thừa nhận rằng anh ta là type có thể có bất cứ cô gái nào và vào bất kỳ lúc nào anh ta muốn. Nếu anh ta ở trong phòng tiệc chắc hẳn sẽ có vô số người nhầm đó là diễn viên hay người mẫu. Tiếng trả lời của Takamina vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của Kudo.

« Anh không cần lo quá. Do luật sư của tôi làm quá lên thôi, tôi cũng chán gặp mặt rồi, coi như anh giúp tôi có chút thời gian nghỉ ngơi. » Takamina vừa nói vừa mỉm cười với viên thanh tra. « À anh không ngại nếu tôi hỏi vài điều chứ ?»
« Không thành vấn đề, nếu có thể trả lời tôi sẽ trả lời cô.»
« Mọi người trong phòng là nghi phạm hay hợp tác điều tra như tôi ? »
« Cả hai. »
« Cô ấy thì sao ? » Kudo quay đầu nhìn theo hướng chỉ của Takamina, rồi trả lời ngay
« Acchan à, với tôi cô ấy không thể nào là nghi phạm được. Nhưng các đồng nghiệp của tôi vẫn muốn thẩm tra cho chắc. » Nhưng Kudo thừa biết họ chỉ sẵn tiện kiếm cớ để có thể gặp mặt và trò chuyện với Maeda Atsuko thôi, người anh vừa gọi là Acchan. Acchan là biệt danh mà hầu hết các fan gọi Maeda Atsuko.
« Anh là fan của cô ấy ? »
« Dĩ … à thôi vấn đề này có liên quan gì đâu. »
« Nhưng sao cô lại hỏi về cô ấy ? »
« À … ừ… vì chỉ có tôi, cô ấy và cô kia là nữ trong phòng này, không tính các đồng nghiệp của anh. »
« Ừm. » Kỳ lạ, ngày càng kỳ lạ, Kudo nghĩ thầm.


Chừng thêm 10 phút nữa thì nhân viên của Kudo mang đến cho anh một bản báo cáo dày. Anh đọc lướt qua các mục rồi nhanh chóng chìa biên bản về phía Takamina và Kojiharu. Các thông tin vừa đưa đến khẳng định lại những gì anh chàng Wakamatsu đã nói, anh không còn lý do gì để giữ hai người họ lại. Anh còn rất nhiều người khác phải thẩm tra. Cô Nhật kiều này vốn chẳng liên quan gì, có thể là do anh quá nhạy cảm và đa nghi.
« Cô có thể đi được rồi Takahashi-san, sau khi ký vào biên bản này. »
« Cảm ơn anh.» Vừa nói Takamina vừa nhanh chóng đặt bút ký nhanh vào biên bản lời khai trước mặt. Ký xong Takamina quay lên hỏi « Còn … Acchan ? »
« Cô ấy cũng vậy. »
« Vậy anh ở lại tiếp tục việc điều tra, chúng tôi trở lại bữa tiệc. » Nói rồi hai người bắt tay nhau và Takamina với Kojiharu trở lại phòng tiệc tại tầng 2 của nhà hàng Nihon.


-*-

«Takamina, giờ chúng ta làm gì ? Về khách sạn hay ở đây? » Vừa bước trở lại phòng tiệc là Kojiharu hỏi ngay.
« Chúng ta chưa thể về ngay được, còn Jewel Tempus. Với lại em không muốn gây nghi ngờ cho bên cảnh sát Tokyo, dù chúng ta hoàn toàn trong sạch không liên quan gì nhưng có vẻ anh chàng Kudo kia vẫn còn chút nghi ngờ. Cứ ở lại tiếp tục như không có gì sẽ hợp lý hơn, dù sao chúng ta cũng là nhà đầu tư. » Yên lặng suy nghĩ một lúc, Takamina quay sang nói tiếp với Kojiharu. « Đáng lý chúng ta không nhúng tay vào nhưng nếu giúp giải quyết vụ này nhanh chóng thì sẽ đỡ phiền phức hơn. Mayuyu. »
« Em nghe đây Capt. »
« Em đột nhập vào kho dữ liệu của bên cảnh sát lấy hết tài liệu của vụ án này và gửi cho mọi người. Yukarin tóm tắt vụ việc và gửi gấp cho tôi. Chiyuu và Myao, hai người tóm tắt lý lịch các bên có liên quan và tổng hợp danh sách nghi phạm. Miichan, cậu vẫn tiếp tục theo dõi dấu hiệu của Jewel Tempus. Haruna chị thay em tiếp mấy vị khách nếu lại xuất hiện nữa nhé. »
« Yes, Madam. »

Đọc thêm!

[Fanfiction]Destiny - Chương 1

Tittle : Destiny
Long fic
Author : ofc me, rumiko
Language : Vietnamese
Genre : Sci-fi, criminal, shoujo-ai
Rating : R (17+)
Warning + note : Rating 17+ vì tính hoang đường, hơi máu me (tương lai có thể ko chỉ là hơi mà là rất), có thể có bạo lực của fic. Mình không có viết yuri đâu nên an tâm (ko có cái "tài" đó, với lại mình theo chủ nghĩa subtext :))). Sẽ có gắng dùng tên ai thì sẽ viết ra bạn đó nhưng ko đảm bảo vì tùy hứng viết hồi ra một nhân vật khác ko biết chừng, cho nên mình nghĩ đây sẽ gần với fiction hơn là fanfiction.

Còn nếu hỏi tại sao lại có hứng viết thì để trả lời là vì quá bận cho nên sinh ra quỡn. Trong đầu bay nhảy quá nhiều thứ linh tinh, cho nên tốt nhất là cho ra bớt.
Và đặc biệt là nó rất nhảm và linh tinh cho nên đừng nói mình ko cảnh báo trước.

Nhân vật chính
Captain Takahashi Minami
Tuổi: 19
Biệt danh : Takamina
Giới tính : Nữ
Đội trưởng Team A của Phân khu 48, một trong những phân khu hàng đầu của Văn phòng bảo vệ Thời Gian và Không Gian.
Takamina là một trong những Captain tài năng và nổi tiếng nhất của Văn phòng bảo vệ Thời gian và Không gian. Takamina có chiều cao rất khiêm tốn so với các cộng sự. Chiều cao của cô là một trong những lý do khiến Takamina bị bắt nạt khi tham gia khóa huấn luyện và cũng là lý do khiến nhiều người lầm tưởng về sức mạnh của cô.

Maeda Atsuko
Tuổi : 19
Biệt danh : Acchan
Giới tính : Nữ
Nghề nghiệp : Diễn viên
Acchan là một nữ diễn viên trẻ triển vọng của điện ảnh Nhật Bản. Nổi tiếng nhờ tài năng diễn xuất bẩm sinh và … sự lạnh lùng ít nói ngoài đời. Báo chí đặt cho cô biệt hiệu “Ice princess” vì sự khó gần và lạnh lùng của cô khi tiếp xúc với báo giới và các diễn viên đóng chung. Đời tư của cô là một trong những chủ đề được quan tâm hàng đầu tại xứ sở mặt trời mọc.

Các thành viên của Team A phân khu 48
Watanabe Mayu

Tuổi : 16
Biệt danh : Mayuyu
Giới tính : Nữ
Cấp bậc : Second Lieutanant
Thiên tài kỹ thuật và công nghệ. Gia nhập Văn phòng bảo vệ Thời Gian và Không gian một cách rất tình cờ. Ban đầu làm việc ở Tổng bộ nhưng đã xin chuyển về Team A của phân khu 48.

Kasai Tomomi
Tuổi : 19
Biệt danh : Chiyuu
Giới tính : Nữ
Cấp bậc : Private 1st class
Phụ trách hậu cần của Team A. Là người thừa kế hàng thứ 3 của Kasai Copt., tập đoàn chuyên về cung ứng thực phẩm tại tinh cầu Rabbit.

Kojima Haruna
Tuổi : 22
Biệt danh : Kojiharu.
Giới tính : Nữ
Bác sĩ quân y là người phụ trách các vấn đề y tế của Team A. Xuất thân danh môn, mẹ là thượng nghị sĩ Kojima Yagami. Cha là Major General Kojima Aikahito, đã hi sinh trong một trận đánh lớn khi Haruna 16 tuổi.

Minegishi Minami
Tuổi : 18
Biệt danh : Miichan
Giới tính : Nữ
Cấp bậc : First Lieutenant
Là bạn học và cũng là bạn thân của Captain Takamina, sau khi tốt nghiệp hai người được phân về cùng đơn vị.

Sato Yukari
Tuổi : 21
Biệt danh : Yukarin
Giới tính : Nữ
Cấp bậc : First Lieutenant.
Đội phó của Team A, thay Takamina lãnh đạo mỗi khi Takamina vắng mặt.

Miyazaki Miho
Tuổi : 17
Biệt danh : Myao
Giới tính : Nữ
Cấp bậc : Private 2nd class
Thực tập sinh của Team A, do Takamina đích thân chỉ dẫn.



Chương 1 : Gặp gỡ
[Địa điểm : Tokyo – Trái Đất. Thời gian dịch chuyển : 5 giây. Thời gian chuẩn bị : 30 giây.]

“Captain cẩn thận nha. Khi về nhớ mang quà. Nghe nói Trái Đất có nhiều đồ ăn vặt thú vị lắm. Ngài mang 1 ít về cho mình nghiên cứu nhé.”
“Chiyuu chỉ nghĩ đến thức ăn thôi.”
“Cẩn thận với mấy bạn nữ ở Trái Đất nhé Captain. Capt tự biết mình rồi đó.”
“Mọi người dang ra xa coi nào, không thôi dịch chuyển luôn mọi người đó. Nhanh đi thời gian của Capt sắp hết rồi.”

[Chuẩn bị đếm ngược : 5 – 4 – 3 – 2 – 1 – 0]


-*-

“AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA”
“Hentai”

*Bốp*

“Xin lỗi, thành thật xin lỗi tôi không cố ý đứng đây mà.”
“Anh kia, sao lại dám vào nhà vệ sinh nữ? Cái tên hentai này …”
Cô gái nói chưa hết câu đã dơ tay lên chuẩn bị cho một cái tát nữa. Người vừa được gọi là hentai đó phản ứng nhanh chưa từng thấy đã chụp ngay cánh tay đang giơ lên của cô, tay còn lại thì gỡ bỏ cái nón đang đội trên đầu.
“Tôi là … con gái mà.»
Cô gái thóang chút giật mình khi thấy một mái tóc dài được cột thành một đuôi ngựa cao xuất hiện nhưng cô nhanh chóng trấn tĩnh và nhìn vào con người đang đứng trước mặt. Một cô nàng nhỏ bé, mặc một bộ trang phục kỳ lạ gần như kiểu quân phục, có một khuôn mặt thon dài với đôi mắt sắc bén và tràn đầy tự tin. Đôi mắt đó hiện đang nhìn thẳng vào cô như muốn trấn an cô rằng không có chuyện gì xảy ra đâu, hãy an tâm. Cô dần trấn tĩnh và thả tay xuống.
« Còn không bỏ tay ra. »
« Xin lỗi. Cô không bị đau chứ, tôi không làm cô đau phải không ? »
Giọng điệu thành khẩn của người hỏi làm cô bất ngờ đến độ quên mất chuyện vài giây trước mình đã định tát người này.
« Không … tôi không sao. »
Cô nàng nhỏ bé nghe thấy lập tức nở nụ cười thật tươi.
«Thật tốt quá. Tôi xin lỗi một lần nữa vì đã làm cô sợ. Do có chút sơ xuất nên tôi đã bị di chuyển và xuất hiện ở đây. »
Cô nàng được xin lỗi kia nhìn vào khuôn mặt của người nói và thấy dấu bàn tay năm ngón dần dần hiện lên nhưng người nói đó vẫn nhìn cô một cách rất chân thành. Cô bất giác đỏ mặt nên vội quay đi và nói
« Không có gì, không cần xin lỗi tôi đâu. »
« Thế cô có cần tôi làm gì nữa không ? »

*Cốc cốc*

« Maeda-san, em xong chưa thế ? Đến giờ chuẩn bị lên hình rồi.”
Nghe tiếng gọi từ ngoài, cô gái được hỏi, nhanh chóng bước ra hướng cửa ra vào.
“Không còn gì nữa đâu. Tôi đi đây.”

Ngay khi Maeda-san kia bước ra khỏi cửa, cô nàng bé nhỏ đã ngay lập tức mở thiết bị gắn trên tay lên.

“Second Lieutenant Watanabe, sao em lại dịch chuyển tôi đến đây?”

“Thành thật xin lỗi Captain, ngay đúng lúc dịch chuyển thì tự nhiên dư chấn của các chấn động thời gian xuất hiện, em không kịp điều chỉnh tọa độ nên … “ Mayuyu chưa kịp dứt lời thì đã có một giọng nữ khác chen vào.
“Ôi Capt ơi có phải ngài tức giận vì Mayuyu đã chuyển ngài đến lộn nhà vệ sinh không? Chỗ ngài muốn là nhà vệ sinh nam kìa, phải không?”
“First Lieutenant Sato, đây không phải lúc đùa.”
“Vâng, vâng không đùa. Vậy hỏi nghiêm túc nhé, ngài có sao không? Cái tát đó coi bộ nặng đấy, chúng tôi thấy cả dấu tay hiện lên mặt ngài kìa.”
“Xin lỗi Capt, là lỗi của em.” Giọng Mayuyu lại hiện lên.
«Nếu là do các chấn động thì em không có lỗi nhưng em phải chú ý cho lần sau. Tôi thì không sao. Dấu này sẽ mau hết thôi, dù sao… »
«Dù sao tôi cũng quen rồi, chứ gì» Một giọng nữ khác hiện lên. «Capt à, đã nói ngài là phải cẩn thận với con gái Trái Đất rồi mà, mới đến thôi là đã. »
«Không bàn chuyện này nữa. Gửi ngay cho tôi báo cáo hoàn cảnh xung quanh đi. »
«Yes, madam.»
«Vị trí hiện tại của ngài là nhà vệ sinh nữ tầng 2 của tòa nhà xxx nơi đặt đài truyền hình TBS. Dấu hiệu của Jewel Tempus là hướng 10 giờ tầng 9 của toà nhà. Mayuyu sẽ chuyển sơ đồ của tòa nhà và bản hướng dẫn đường đi đến cho ngài ngay. »
«Đã nhận. Tôi cần một thân phận tại Trái Đất, First Lieutenant Minegishi chuẩn bị đi. Và tôi cần ăn mặc như người tại đây, Private 1st class Kasai việc của cậu.”
« Yes, madam. »
« Chiyuu báo cáo, đã scan qua phong cách ăn mặc của đất nước này và định hình một số phong cách cho ngài, chỉ chờ thân phận mà Miichan chuẩn bị nữa là có thể chuyển đến cho ngài ngay. Mà ngài thích ăn mặc như nam hay nữ nhỉ, Captain ? »
« Còn phải hỏi sao ? Nam phải không Captain ? » Yukarin châm chọc.
« Nữ, tôi đang ở trong nhà vệ sinh nữ. Và không cần chờ Miichan đâu, gửi ngay trang phục cho tôi đi, tôi cần đi ngay kẻo lại mất tích hiệu của Jewel Tempus.»
« Yes, madam. Quá trình chuyển dịch hoàn tất. »
« Chúng tôi đã chuyển thêm cho ngài 25.000 yen, đơn vị tiền tệ của đất nước này, vào túi áo trái của ngài, khi các giấy tờ nhân dạng của ngài được chuẩn bị xong chúng tôi sẽ chuyển vào túi bên phải. »
« Takamina, Kojiharu đây. Đây là các thông số khác cậu cần biết. Limiter của cậu là ở mức 3 tức là sức mạnh hiện tại của cậu ở Trái Đất chỉ ở cấp A+, theo thang của Văn phòng. Với nhiêu đó sức mạnh cậu vẫn dư sức sử dụng ở Trái Đất vì đây là một tinh cầu không nằm trong khối Magicus. Cậu phải chú ý điều chỉnh sức mạnh của mình vì dù không cần dùng đến Magia thì cậu biết cậu mạnh đến đâu rồi đó, con người ở Trái Đất không chịu nổi sức mạnh của cậu đâu. »
« Đã hiểu. Tôi sẽ chú ý. »


-*-

« Tôi hiện đang ở lầu 9. Đang di chuyển về hướng cảm ứng về Jewel Tempus nhiều nhất. »
« Báo cáo, xung quanh không có bất ổn. Nhưng số lượng người Trái Đất ở khu này rất đông. »
« Copied. Tôi đã đến được nơi phát ra cảm ứng mạnh nhất. »


« Xin cảm phiền lùi lại thưa cô, phòng đang ghi hình, những ai không có phận sự không thể vào. »


« Miichan, thân phận của tôi chuẩn bị đến đâu rồi ? Tôi cần phải vào được căn phòng này mà không làm tổn thương anh bảo vệ này. »
« Đã chuẩn bị xong. Tên của cậu sẽ là Esther Takahashi, Nhật kiều, người thừa kế của Taka group, tập đoàn chuyên về truyền thông của Mỹ, hiện đang đến Nhật Bản để xem xét điều kiện các đài truyền hình để đầu tư. TBS là một đài nằm trong danh sách viếng thăm. Cậu giới thiệu với anh ta là Esther Takahashi đi, và nói anh ta gọi điện kiểm tra thử xem, các thông tin của cậu đều đã được chuyển đến nơi. TBS đã thỏa thuận cậu có thể đi đến bất cứ nơi nào cậu muốn và vào bất cứ lúc nào để xem xét các điều kiện của đài.»

« Thật ngại quá anh bảo vệ à, nhưng tôi nghĩ mình là người có phận sự đấy. Anh có thể kiểm tra với tên Esther Takahashi. » Anh bảo vệ khi nghe đến đây lập tức nhướng mày lên nhìn cô gái nhỏ bé trước mặt, không tin tưởng lắm nhưng vẫn móc bộ đàm ra để gọi.
« Esther đánh vần là E-S-T-H-E-R nhé. » Vừa nói Takamina vừa nở một nụ cười thật tươi với anh chàng.

« Vâng, vâng. Tôi hiểu rồi. » Anh chàng bảo vệ sau vài phút trao đổi ngắn ngủi thì tắt bộ đàm và ngay lập tức chuyển thái độ với Takamina.
« Mời cô vào. Nhưng cô hãy chú ý đừng làm phiền mọi người xung quanh vì hiện vẫn đang ghi hình. »
« Cảm ơn anh.»

Vừa nói anh chàng vừa mở cửa cho Takamina bước vào, đồng thời anh ta tiến thẳng về một số nhân viên đang đứng sau máy quay và nói nhỏ với họ, vừa nói vừa chỉ về Takamina. Sau chừng 5 phút thì anh ta bước ra ngoài và đóng cửa phòng lại. Cô nhìn sang các nhân viên và mỉm cười dịu dàng với họ còn đặt 1 ngón tay lên miệng ra dấu giữ yên lặng khi thấy dấu hiệu họ chuẩn bị tiến về phía cô. Khi thấy dấu hiệu của cô thì họ gật đầu và quay trở lại với công việc của mình. Takamina nhìn quanh và hiểu ra đây là phim trường đang ghi hình một talk show với dàn diễn viên của một bộ phim nào đó. « A là cô ấy. »

« Ê Capt, cô bạn tặng quà Trái Đất cho Capt cũng ở đây kìa. » Giọng Yukarin bất ngờ vang lên.
« Cô ấy không phải bạn tôi. Mà chúng ta đang làm nhiệm vụ đó Yukarin. Mọi người có thấy dấu hiệu nào khác thường xung quanh không ? »
« Báo cáo không, mọi thứ đều bình thường. »
«Dấu hiệu của Jewel Tempus ? »
“Vẫn như lúc đầu, dấu hiệu chỉ ở đây nhưng không rõ rệt. Capt ngài ở gần đó hơn với năng lượng của ngài, ngài không cảm nhận được nó đang ở đâu sao?”
“Tôi chỉ cảm nhận được nó đang ở trong phòng này nhưng cụ thể thế nào thì tôi không nắm rõ. Tôi không ngờ là Jewel Tempus có khả năng che giấu mạnh đến vậy, nếu giảm limiter đi 1 nấc nữa thì tôi sẽ dễ tìm ra nó hơn. Điều này được không Haruna?”
“Kojiharu nghe, đã xem qua thang điểm của Văn phòng và điều kiện giảm nấc limiter. Tùy thuộc vào môi trường cậu đến, Trái Đất không thuộc khối Magicus cho nên Hội đồng ràng buộc các điều kiện rất khó trong việc giảm nấc limiter. Các điều kiện đó hiện nay đều không đủ.”
“Mayuyu, trong các thông tin thu thập được, có cái nào cho biết về hình dạng ẩn giấu của Jewel Tempus không?”
“Em đang xem qua nhưng tạm thời vẫn chưa phát hiện gì mới. Có một số tài liệu khác liên quan đến Magia cổ nhưng em không hiểu biết lắm về Magia cổ nên rất khó tổng hợp.”
“Private 2nd Class Miyazaki, em đọc các tài liệu về Magia cổ phụ Mayuyu đi.”
“Yes, madam.”


Chương trình đang quay dần kết thúc. MC đang giới thiệu đến phần quà tặng chương trình dành cho các khán giả có mặt nếu trả lời đúng và cả quà tặng cho các khán giả đang theo dõi qua màn ảnh nhỏ. Khoảng 10 phút sau thì phần ghi hình tại phim trường kết thúc và các khách mời thì đang chào tạm biệt. Các nhân viên hướng dẫn khán giả trật tự rời khỏi phim trường. Để tránh phiền mọi người làm việc Takamina đứng tránh vào một góc, kín đáo theo dõi từng người rời khỏi phim trường. Không ai có dấu hiệu khả nghi. “Mày đang ở đâu Jewel Tempus?” Takamina nghĩ thầm.

10 phút sau trong phim trường chỉ còn lại dàn nhân viên hậu đài, MC và dàn khách mời vẫn còn ngồi ở khu ghi hình trao đổi với nhau. Một chàng trai khoảng trên dưới ba mươi, đeo tai nghe quanh cổ, tay cầm rất nhiều tài liệu tiến về phía Takamina. Khi đến trước mặt cô, anh lịch sự cúi đầu chào và tự giới thiệu.
“Tôi là Suzuki Nanda, giám chế của chương trình đang quay tại phim trường này. Rất hân hạnh được gặp mặt cô Takahashi-san.”
“Phải để tôi nói câu đó mới đúng, rất hân hạnh được gặp anh Suzuki-san. Hi vọng tôi không làm phiền mọi người làm việc.” Vừa nói Takamina vừa giơ tay ra để bắt tay với Suzuki.
“À không phiền gì đâu. Takahashi-san thấy chương trình của tôi thế nào ? Và điều kiện về trường quay ra sao? »
« Xin lỗi, tôi không chú ý lắm đến chương trình đang diễn ra nên không cho ý kiến được. Tôi chỉ xem xét về điều kiện làm việc và cơ sở của mọi người thôi. Và tôi thấy là điều kiện của đài TBS cũng rất khá. »

« Giám chế. »

« Xin lỗi, tôi có việc phải giải quyết, cô cứ tự nhiên tham quan nhé, nếu có bất cứ chuyện gì cần hỏi thì cứ tự nhiên, chúng tôi rất vinh hạnh được trả lời. »
« Vâng, anh cứ làm việc, tôi có thể tự xem qua. »


« Báo cáo Capt, có dấu hiệu dịch chuyển bất thường, nghi ngờ là Jewel Tempus di chuyển. »
« Tọa độ cụ thể thế nào ? »
« Không xác định chính xác được. »
« Được rồi, tôi nghĩ đã đến lúc sử dụng một chút Magia rồi. »
« Takahashi Magia Active. Set up. Area Search”
"Jewel Tempus vẫn còn trong phòng này. Mọi người mở rộng góc quan sát trong phòng này lên đi. Tôi sẽ active một phần Magia lên thiết bị.»

«Báo cáo Capt ». Giọng Miho bất ngờ vang lên. « Ngài phải ngưng sử dụng Magia ngay vì theo tài liệu cổ này nếu Jewel Tempus cảm nhận được Magia ở gần nó sẽ ẩn giấu kỹ hơn và thậm chí hóa thân thành một vật thể thông thường với trường Anti Magia Field gọi tắt là AMF bên ngoài. »
«Báo cáo Capt tài liệu này đúng đấy vì hiện nay chúng tôi đã mất hoàn toàn dấu tích của Jewel Tempus trên màn hình. Bên ngài thì thế nào ? »
« Tôi không cảm nhận được gì nữa. Nếu em báo cáo sớm hơn thì hay rồi Myao. Inactive mode.»
« Capt ngài phải rời khỏi khu vực đó thôi vì Jewel Tempus đã nhận ra Magia của ngài, nó sẽ không hiện thân trong một thời gian nữa. Chúng ta phải chờ đợi cho đến khi Jewel Tempus thấy rằng nguy hiểm đã qua để hiện hình lại. »
« Copied. Vậy tôi sẽ trở lại vị trí ban đầu được dịch chuyển đến và hãy chuẩn bị tiến trình dịch chuyển tôi về đội. »

« Rất tiếc phải báo cáo với cậu rằng, cậu không về được. »
« Tại sao Miichan? Tôi phải về để vạch ra kế họach khác nữa chứ. »
« Vì hiện tại với thân phận Esther Takahashi cậu phải tham dự một event tại nhà hàng Nihon vào lúc 8h tối do đài TBS tổ chức. Đây là sự kiện thường niên của đài. Nếu còn muốn quay lại để tìm Jewel Tempus thì cậu nhất định phải dự event này để duy trì thân phận. Tớ đã đặt phòng khách sạn cho cậu rồi. Giờ cậu có thể về đó nghĩ ngơi. Chiyuu sẽ nghiên cứu về trang phục tối nay cho cậu. Trước giờ hẹn sẽ chuyển đến. »
« Em sẽ gửi bản đồ và hướng dẫn đi lại đến cho Capt.»
« À không cần đâu Mayuyu, với thân phận của Capt do mình tạo ra, mình đã đặt cả xe đến đón Capt rồi. Giờ Capt, cậu chỉ cần ra cổng chính của đài thì sẽ thấy xe. »
« Copied. Yukarin viết cho tôi báo cáo diễn biến ngày hôm nay để lưu trữ nhé. »
« Roger. À đoạn ngài rơi vào nhà vệ sinh và được một người đẹp trái đất tặng cho 5 dấu ngón tay trên má có cần ghi vào để lưu trữ không ? »
« Yukarin. »
« Rồi đã hiểu. »


-*-

Nhìn quanh căn phòng khách sạn Miichan đặt, Takamina thở dài. Cần gì phải bự đến vậy ? Thật là hoang phí.

« Miichan »
« Miichan nghe Capt. »
« Sao đặt phòng gì mà bự quá vậy ? »
« Tại thân phận của cậu như vậy mà không thể nào làm khác được. Mà đừng lo hoang phí, khoảng này Văn phòng trả không phải trích kinh phí của Team đâu.»
« Thì biết nhưng, … À Miichan với thân phận cậu đã tạo thì tối nay tớ không thể nào đi một mình mà không có ai tháp tùng. Với lại nhiều khi event hôm nay Jewel Tempus sẽ xuất hiện cùng với người trong đài. Tớ cần hỗ trợ. Yukarin. »
Khi không phải trực tiếp thi hành nhiệm vụ Takamina sẽ xưng hô thân mật với các thành viên của Team hơn. Còn các thành viên thì tùy, dù có làm nhiệm vụ thì vẫn thích gọi Captain là gì thì gọi. Vì họ biết Takamina không câu nệ chuyện này.

« Yukarin nghe đây Capt. »
« Chuẩn bị giấy tờ để em ký lệnh chuyển Miichan và Haruna sang hỗ trợ. Yukarin vẫn ở lại phụ trách họat động của Team tại phân khu.»
« Roger. Khoảng nửa tiếng nữa sẽ gửi giấy tờ đến cho ngài."
« Chiyuu chuẩn bị đồ cho Miichan và Haruna luôn nhé. Miichan cậu biết là phải chuẩn bị thân phận cho cậu và Haruna rồi chứ. Mayuyu em chuẩn bị quy trình dịch chuyển Miichan và Haruna, đừng để nhằm tọa độ nữa. Myao em tiếp tục với các tài liệu Magia cổ, nếu có phát hiện gì mới thì lập tức báo ngay. Tất cả hiểu rõ ?»
« Yes, Madam. »

Đọc thêm!

09/03/2011

[Fanfic]Okay

Tittle : Okay
One shot
Language : English (sorry for the mistakes)

Tình hình là hôm nay bus kẹt cái gì đó đến trễ, thay vì bắt metro về thì mình lại đứng chờ vì ghét đổi nhiều trạm, thế là đã ra được cái one shot này.


Okay


“Thank you for let me know. No no, don’t need. I’m okay. Bye.”


“Takahashi-san, are you ready? We have to go.”
“My apologies, I’m coming right now.”


Out of nowhere that news came. My goddess, she
I still remember the way she smiles, the way she dances, the way she moves her hands… A girl likes an angel, so sweet and so beautiful likes she was and is.
Why?
I can’t help myself to think “others might do it, but she wouldn't do something like that.”



“Takamina, TA-KA-MI-NA.”
“Y-yes.”
“Thanks god, you come back. Hurry up, we have to go to another job.”


I do know she is old enough to make her own choices.
But,
I hope it is not true.
I hope it is not actually her.


“Good works girls. Now we head off to the theater. You girls have 5 minutes to prepare. Okay?”
“Okay.”


I walk in the theater’s backstage, look through the whole room. Everyone seems busy.
And I can see her everywhere. This chair is the one she likes to use. That mirror is the one she once painted her name on with her pink lip-gloss. That is the corner we both like to sit down and talk wildly about everything …
Just like yesterday.
Why she had to choose that path?


“Thank you for coming. Hope to see everyone in another Team A show.”


One by one the girls pass by and say good-bye to me. I don’t want to come home. I just want to stay here to feel the images which she left in this room.


“Takamina.”
“Yes.”
“Are you okay?”
“I’m okay.”

Instead of leave me alone like the others done when I said “I’m okay”, the girls who just asked, looks deep into my eyes and suddenly hugs me tight when she whispers into my left ear.
“I know you are not.”


Yes, I’m not.


“Thank you for let me know Atsuko.”


Đọc thêm!